Diệp Phạn sửng sốt. Ngay lập tức, cô nhớ bên trong chiếc hộp chứa thứ gì.
Đô Đô ôm khư khư chiếc hộp, phịch xuống sàn nhà. Cậu bé khoanh chân xếp bằng, trông bộ dáng vô cùng chững chạc, hì hục cạy mở mép hộp.
Phải mất một lúc lâu, Đô Đô mới bật nắp hộp . Diệp Phạn cúi xuống để rõ món đồ bên trong. Chiếc hộp trống trơn, ngoại trừ một chùm chìa khóa duy nhất.
Đó là chùm chìa khóa dự phòng của căn nhà . Bao gồm cả chìa khóa cửa chính lẫn chìa khóa của căn phòng bên trong.
Ngày , khi dọn đến đây, nguyên chủ cất chùm chìa khóa chiếc hộp . Vì từng dịp dùng đến nên chúng vẫn im lìm ở đó.
Chắc hẳn trong lúc lục lọi đồ chơi, Đô Đô vô tình bắt gặp chiếc hộp nên mới ấn tượng về chùm chìa khóa . Diệp Phạn vẫn hiểu ý đồ của con trai. Đô Đô định dùng chùm chìa khóa dự phòng để gì?
Đô Đô nâng niu lấy chùm chìa khóa khỏi hộp, điệu bộ cứ như thể đang dâng hiến một món bảo vật. Cậu bé lon ton chạy đến mặt Hạ Hàn, xòe lòng bàn tay trắng trẻo . Chùm chìa khóa gọn lỏn giữa lòng bàn tay nhỏ xíu.
"Ba ơi, cái tặng ba nè."
Trái tim Diệp Phạn hẫng một nhịp. Hóa đây mới là toan tính của cục cưng nhà cô.
Đô Đô ngước cổ lên. Hạ Hàn vốn cao lớn, còn Đô Đô chỉ là một "hạt đậu" nhỏ bé. Cậu nhóc mỏi nhừ cả cổ mới thấy mặt . Hạ Hàn sững sờ mất vài giây, đó từ từ xổm xuống.
"Tặng cho ba ?" Giọng thoáng chút ngỡ ngàng.
Đô Đô dõng dạc một tiếng thật to: "Đô Đô tặng ba đấy ạ. Đây là chìa khóa nhà của Đô Đô, giờ Đô Đô giao cho ba."
Hạ Hàn vội nhận lấy. Anh liếc Diệp Phạn, nơi đáy mắt lóe lên một tia ý : "Thế Đô Đô hỏi ý kiến nào?"
Đô Đô nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa trong tay, tức tốc chạy ù về phía Diệp Phạn. Tiếng kim loại va đập leng keng vang vọng theo từng bước chạy lon ton của bé.
Đô Đô níu lấy vạt áo Diệp Phạn, đem "tuyệt chiêu" nũng áp dụng. Cậu bé mở to đôi mắt đen láy, tròn xoe, cái đắm đuối như tan chảy cả trái tim cô.
"Mẹ ơi, Đô Đô đưa chìa khóa cho ba ạ?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé tràn trề sự mong ngóng.
Cơ thể Diệp Phạn thoáng cứng đờ. Cô cảm nhận rõ ánh mắt Hạ Hàn đang ghim c.h.ặ.t , mong chờ một câu trả lời.
Diệp Phạn mím môi. Dù thì, cô cũng đành mở lời: "Được."
Đô Đô reo lên một tiếng "Dạ" đầy hân hoan. Đôi chân ngắn ngủn thoăn thoắt bước , bé mang chùm chìa khóa dâng tận tay Hạ Hàn. Trông bé chẳng khác nào một "tên phản đồ nhí" tròn vo, đáng yêu vô đối.
Hạ Hàn nửa đùa nửa thật buông một câu: "Vậy thì, cảm ơn Đô Đô, và cảm ơn cả của Đô Đô nữa nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen-kwjg/chuong-383.html.]
Ở một diễn biến khác.
Nhớ lời Diệp Lật , rằng chiếc xe thể là của Đường Cẩm, lòng Nhiếp Vi Như nóng như lửa đốt.
Đường Cẩm đến đây để gì? Chẳng lẽ cô phát hiện điều gì chăng?
Đêm khuya. Nhiếp Vi Như thừ ở bàn ăn. Tâm trí bà rối bời, hàng ngàn suy nghĩ đan xen, nhưng bà tự trấn an .
Đường Cẩm thể nào sự thật về thế của . Mọi việc năm xưa bà dọn dẹp một vết tích. Chuyện tráo đổi phận thể nào bại lộ .
Nhiếp Vi Như tự nhủ, chắc hẳn chỉ là sự trùng hợp, Đường Cẩm việc ngang qua đây mà thôi.
Thấy thái độ kỳ lạ của , Diệp Lật thắc mắc: "Mẹ ơi, đang nghĩ gì thế? Con mà chẳng thèm trả lời."
Nhiếp Vi Như lúc mới bừng tỉnh, cố giữ giọng bình thản: "Mẹ ngủ đủ giấc nên nhức đầu."
Tuy vẫn còn ngờ vực, nhưng Diệp Lật cũng gặng hỏi thêm.
Hai dùng bữa tối trong im lặng. Dùng xong, Nhiếp Vi Như buông một câu: "Mẹ về phòng nghỉ ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Bà chợt nhớ một chuyện vô cùng hệ trọng, cần đích kiểm chứng. Nói , Nhiếp Vi Như bật dậy, sải bước nhanh phòng.
Nhìn theo bóng lưng hấp tấp của , Diệp Lật nhíu mày khó hiểu.
Chẳng hiểu , cô cảm giác sự bồn chồn của liên quan mật thiết đến Đường Cẩm. Cứ mỗi dính líu đến Đường Cẩm là thái độ của cô trở nên vô cùng kỳ quặc.
Sự căm ghét Đường Cẩm trong lòng Diệp Lật càng dâng trào. Cô ả Đường Cẩm quả thực là một kẻ đáng ghét.
Vào phòng, Nhiếp Vi Như cẩn thận khóa trái cửa mới .
Bóng tối đặc quánh bao trùm cả căn phòng. Ánh sáng lờ mờ hắt đủ để xua tan màn sương u ám.
Ánh mắt Nhiếp Vi Như dán c.h.ặ.t chiếc két sắt. Bà hít một thật sâu, chầm chậm tiến về phía đó.
Chiếc két sắt là nơi cất giữ một bí mật động trời chôn vùi suốt bao năm qua.
Sở dĩ Đường Cẩm thể an nhiên hưởng thụ cuộc sống ở nhà họ Đường mà lộ tẩy, đều là nhờ Nhiếp Vi Như đang nắm trong tay điểm yếu chí mạng của bác sĩ tư nhân nhà họ Đường.