Sắc mặt Nhiếp Vi Như sa sầm: "Sao chuyện đó ." Bà vội vàng lục ví, lôi một chiếc thẻ tín dụng khác, hiển nhiên cũng là thẻ tên Diệp Phạn.
Bà chìa mấy chiếc thẻ : "Cô thử hết mấy cái xem."
Diệp Phạn khoanh tay , nét mặt dửng dưng chút cảm xúc. Nhiếp Vi Như lôi thêm bao nhiêu thẻ cũng vô ích.
Nếu thẻ quẹt thì coi như cô thua.
Quả đúng như dự đoán, sắc mặt của cô nhân viên lúc đen kịt : "Xin quý khách, mấy thẻ đều quẹt ạ."
Nhiếp Vi Như vốn dĩ là kẻ cực kỳ sĩ diện, tình cảnh lúc đủ khiến bà bẽ bàng độn thổ. Huống hồ trong tiệm lúc còn ít khách hàng khác đang qua .
Ánh mắt soi mói của họ như đang xem một màn kịch vui, càng khiến bà thêm phần bực tức, phát rồ.
Bà ngoắt đầu sang trừng mắt Diệp Phạn, giận dữ rít lên: "Thẻ tín dụng là của mày, tự nhiên khóa mà mày gì ?"
Trong lòng Nhiếp Vi Như trút hết bực dọc lên đầu Diệp Phạn. Con ranh vốn chẳng ruột thịt, bà cũng cất công nuôi nấng bao năm trời.
Giờ đây, chỉ vì nó mà bà chịu cảnh ê chề nhục nhã thế .
Bà liếc mắt hiệu, ép Diệp Phạn rút tiền túi thanh toán đống quần áo đắt đỏ .
Diệp Phạn khẩy trong bụng, nhưng nét mặt vẫn dửng dưng, bình thản.
"Mẹ ơi, mấy cái thẻ con từng đụng đến, nay đều để hết chỗ , con vì nó khóa."
Cô nhanh chậm bồi thêm một câu: "Hơn nữa, con nhận đồng lương nào là lập tức chuyển thẳng thẻ của và em trai , giờ con gì nhiều tiền như ."
Một cục tức nghẹn ứ ở cổ họng Nhiếp Vi Như. Đối mặt với những lời xì xầm, chỉ trỏ của xung quanh, bà cứng họng thốt nên lời phản bác, vì những điều Diệp Phạn chẳng nửa câu giả dối.
Nhiếp Vi Như cay đắng nhận chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của bà .
Lúc nãy thử đồ, bà lỡ lem phấn nền lên vài bộ váy áo, cứ đinh ninh đằng nào cũng mua nên chẳng thèm bận tâm. Giờ thì đúng là đ.â.m lao theo lao.
Không còn cách nào khác, Nhiếp Vi Như đành nghiến răng rút thẻ tín dụng của chính . Xưa nay bà quen thói tiêu tiền của Diệp Phạn, chiếc thẻ từ lúc thẻ phụ đến nay từng động đến.
Khóe môi Diệp Phạn khẽ cong lên một nét giễu cợt. Cuối cùng Nhiếp Vi Như cũng c.ắ.n răng tiêu tiền của chính . Lúc bòn rút mồ hôi nước mắt của chủ nhân cũ, chắc bà từng mường tượng ngày rơi cảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen/chuong-14.html.]
"Quẹt thẻ ." Gương mặt Nhiếp Vi Như u ám, hậm hực chìa chiếc thẻ tín dụng .
Cô nhân viên nhanh tay lẹ mắt đón lấy. Qua cuộc đối thoại , cô nàng cũng phần nào đoán mối quan hệ phức tạp giữa hai con nhà .
Chẳng đợi Nhiếp Vi Như kịp đổi ý đổi ý, hóa đơn in nhanh gọn, giao dịch tất.
Cầm tờ hóa đơn tay, tim Nhiếp Vi Như như thắt . Bà liếc Diệp Phạn bằng ánh mắt đầy thù hằn. Gương mặt bà ngày càng khó coi, con ranh đúng là một chổi xui xẻo.
Diệp Phạn chẳng buồn để tâm đến phản ứng của Nhiếp Vi Như.
Bà vốn dĩ ghét bỏ cô, cô việc gì hạ lấy lòng.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nhiếp Vi Như xót ruột vì ném qua cửa sổ một đống tiền, cục tức vẫn còn nghẹn ứ nên suốt quãng đường về chẳng hé răng với Diệp Phạn nửa lời.
Bà đinh ninh rằng từ nhỏ Diệp Phạn luôn khao khát tình thương, nếu bà cứ mặt lạnh, chắc chắn con ranh sẽ sợ hãi mà xun xoe nịnh bợ.
nếu bà rõ Diệp Phạn hiện tại là ai, cô nhất định sẽ thẳng thừng ném cho bà ba chữ đầy châm biếm: Tưởng tượng quá nhiều.
Cô sớm còn là chủ nhân cũ nhu nhược , càng hứng thú diễn vở kịch hiền con hiếu giả tạo với Nhiếp Vi Như.
Diệp Phạn lạnh nhạt thông báo việc bận, dứt khoát vẫy taxi rời .
Bỏ một Nhiếp Vi Như tay xách nách mang bơ vơ bên vệ đường, nghiến răng nghiến lợi vì uất ức.
...
Vài ngày , phó đạo diễn của đoàn phim "Ẩn Nấp Bến Thượng Hải" gọi điện chốt vai diễn vũ nữ cho Diệp Phạn.
Hôm nay, cô đến công ty để ký hợp đồng và nhận một khoản thù lao. Số tiền còn sẽ thanh toán sòng phẳng khi cô thành vai diễn.
Nhìn dư trong tài khoản ngân hàng tăng lên, tâm trạng Diệp Phạn vui vẻ hẳn. Hiện tại cô vẫn tìm con đường kiếm tiền nào khác định.
Khoản tiền tuy quá dư dả nhưng cũng đủ để hai con đắp đổi qua ngày trong một thời gian.
Bước từ trụ sở công ty giải trí, môi Diệp Phạn luôn nở một nụ rạng rỡ. Vốn dĩ đường nét khuôn mặt cô mang nét thanh tao, lạnh lùng, nhưng khi lên tỏa sự dịu dàng, ấm áp khó tả.