Cho đến khi cảm nhận Hoàng đế ôm khỏi Cần Chính điện, đặt an chiếc giường quen thuộc, mới vẻ hoảng hốt hét lên một tiếng tê tâm liệt phế “Bệ hạ!”, đó bộ mới tỉnh , “Bệ hạ, thương ở ? Mau để thần xem…”
Khuôn mặt u ám của Đế vương lúc mới hòa hoãn một chút.
Hắn nắm lấy bàn tay đang hoảng loạn mò mẫm của , trầm giọng thở dài một : “Hoàng hậu,… rốt cuộc cũng chỉ nàng là nhớ đến trẫm. Khi đó nguy hiểm đến thế, nàng còn trẻ như , nếu thật sự thương để sẹo suốt đời thì ? Sau , tuyệt đối lấy mạo hiểm nữa, ?”
Ta giả bộ mệt mỏi, hàng mi phượng khẽ rũ xuống, giọng mang theo vài phần ủy khuất: “Bệ hạ là chê thần vô dụng, đủ năng lực bảo vệ ?”
Nhàn cư vi bất thiện
Người mặt dỗ cho vui vẻ, nghiêng ôm lòng: “Sao thể chứ? Trẫm bao giờ ghét bỏ Yên Nhi.”
Ẩn trong lớp long bào màu vàng sáng , lặng lẽ cong môi .
Ngu xuẩn.
Lúc đó, đao của ngự tiền thị vệ sớm rời vỏ.
Ta chẳng qua chỉ bộ mà thôi, thật sự định lấy chắn đao cho ngươi.
“Yên Nhi, trẫm và nàng quen bao năm, nàng thật sự trẫm thất vọng. Nàng ngàn vạn đừng…”
“Bệ hạ yên tâm.” Ta vỗ nhẹ lên lưng đế vương, giọng dịu dàng đến mức chút kẽ hở, “Yên Nhi sẽ luôn ở bên ngài.”
Ta sẽ luôn ở bên ngươi, cho đến khi đích tiễn ngươi xuống địa ngục.
Yên tâm , nhanh thôi.
6
Sau cái ch/ết của Quách Dực một tháng, từ Triêu Hoa điện truyền tiếng đàn ai oán, quấn quýt dứt.
Hạ Vũ Nhu c.ắ.n ngón tay, dùng m.á.u nên một phong trần tình thư bằng huyết lệ, sai cung nữ mang theo đồng tâm kết năm xưa, thứ mà khi còn trẻ, Đế vương từng đích thắt cho nàng, dâng lên Cần Chính điện.
Nghe tiểu thái giám hầu cận ngự tiền , hôm đó Hoàng đế hiếm khi trầm mặc thật lâu.
Không cho ai hầu hạ, cũng phê duyệt một bản tấu chương nào.
Đế vương chỉ lặng lẽ long ỷ, đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc mơ hồ khó phân, là áy náy, là đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sinh-dong-tam-tu-dong-huyet/chuong-5.html.]
Không quá ba ngày, Triêu Hoa điện trở nên náo nhiệt như cũ.
Còn trong Thừa Kiền cung của , Thuý Ngọc cúi đầu giúp vấn tóc, nhịn nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, Hạ Vũ Nhu nông nỗi , còn thể phục sủng chứ?”
Ta nhanh chậm lựa cây trâm sẽ dùng hôm nay.
Trong đó một chiếc, tuy hoa mỹ động lòng , nhưng viên bảo thạch khảm đó nứt một vết nhỏ.
Ta đưa cây trâm cho Thuý Ngọc, giọng điềm nhiên: “Cầm ném . Đồ vết nứt, dù tu bổ thế nào cũng thể trở như ban đầu.”
Thuý Ngọc nhận lấy cây trâm, mỉm đáp: “Vâng.”
“À đúng ,” thong thả thêm, “Hạ Quý phi phục sủng, đem đôi vòng tay phỉ thúy trong khố đưa sang Triêu Hoa điện. Cứ là nội vụ phủ cấp cho nàng.”
Thuý Ngọc việc nhanh.
Đôi vòng ngọc đó đúng ngay thứ Hạ Vũ Nhu yêu thích. Vừa nhận , ngày nào nàng cũng đeo tay.
Tốt. Rất .
Ngày nàng c.h.ế.t, cũng còn xa nữa.
Tháng thứ hai khi Hạ Vũ Nhu phục sủng, nàng bắt đầu trở nên lo lo mất.
Ban đầu chỉ là chất vấn Hoàng đế, vì đêm ngủ trong điện của ngày càng nhiều.
Về , dần dần phát triển thành nếu Hoàng đế cả ngày buồn ghé thăm nàng thì Hạ Vũ Nhu liền viện cớ thể khỏe, ba bốn lượt sai thỉnh, cứng rắn kéo Hoàng đế đến Triêu Hoa điện.
Thế nhưng, đợi thật sự gặp , nàng chẳng chịu chuyện đàng hoàng, đầy năm câu, nước mắt rơi lã chã, bắt đầu lóc kể khổ, than trách phận.
Ban đầu, Hoàng đế còn đau lòng, nhưng chuyện lặp lặp nhiều , ai cũng sẽ sinh phiền.
Liên tiếp mấy tháng như , Hoàng đế rốt cuộc chịu nổi kiểu dây dưa , thẳng tay quyết định, nửa tháng tới sẽ bước hậu cung nửa bước.
Lần , mặc cho Hạ Vũ Nhu ầm ĩ thế nào, Hoàng đế cũng chỉ sai đến truyền lời chờ một chút, nhưng chậm chạp mãi bước Triêu Hoa điện thêm một nào nữa.
Ta , đến lúc cần thêm một mồi lửa.