Di, đầu dưa của Diệp Thừa cũng thông minh phết.
Cô cũng giấu giếm, đúng sự thật : “Ừ, bạn trai cô dẫn vây quanh.”
Đầu bên Diệp Tình cùng Diệp Thừa đồng thời lâm trầm mặc.
Giọng Diệp Tình gian nan: “Xin , đều là chúng liên lụy cô.”
Tùy Thất chỉ sợ Diệp Tình cùng Diệp Thừa ôm hết chuyện .
Cô khuyên: “Đừng như , rốt cuộc cũng c.ắ.t c.ổ Hạ Lạc Nhu, bạn trai cô trả thù cũng là chuyện trong dự đoán.”
Diệp Tình vẫn cảm thấy áy náy: “ nếu vì chúng , cô cũng sẽ tay với Hạ Lạc Nhu.”
“Ai .” Dickson chen , “Cái cô Hạ Lạc Nhu mắng Tùy tỷ là đồ rác rưởi, các quên ?”
“Cô mắng Tùy tỷ, Tùy tỷ khẳng định là trút giận .”
Tùy Thất tán đồng gật đầu: “Dickson đúng.”
Dickson cao giọng hỏi: “Tùy tỷ, chị hiện tại ở , cách căn cứ Vân Châu bao xa, kịp chuyến máy bay ngày mai ?”
“Các khẳng định tưởng tượng nổi .” Tùy Thất , “ hiện tại cách căn cứ Khôn Châu chỉ 23 km, đỉnh ?”
Đầu bên truyền đến ba tiếng ‘ngọa tào’ chỉnh tề.
Dickson tiếc hận : “Vậy chị thuê bao máy bay chẳng là lỗ to , tốn bao nhiêu là vật tư.”
Tùy Thất tự hỏi một lát, : “Dickson, thể theo Diệp Tình cùng Diệp Thừa cùng đến căn cứ Khôn Châu ?”
Cô cách nào liên hệ hai chị em, Dickson theo cùng, liền thể tùy thời cùng cô trao đổi, bảo đảm bọn họ thể an tới căn cứ Khôn Châu.
Dickson đáp ứng cực kỳ sảng khoái: “Được chứ, thành vấn đề.”
Tùy Thất: “Được, chúng hẹn gặp ở căn cứ Khôn Châu.”
Dickson: “OK.”
Mấy trò chuyện thêm một lúc, mới cắt đứt thông tin.
Tùy Thất thuận tay bấm nhóm chat bốn , bảo Tả Thần gửi thẻ vị trí.
Cô hiện tại cách căn cứ Khôn Châu chỉ 23 km, cách các đồng đội yêu của cô còn xa ?
Bấm thẻ vị trí xem, quả nhiên, chỉ 17 km.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-430-ngu-chung-phong.html.]
Tùy Thất vui vẻ, cô vật xuống giường, quyết định sáng mai liền xuất phát tìm đồng đội, cho bọn họ một bất ngờ.
Liên Quyết thấy cô xuống giường, liền lấy thêm hai tấm ga trải giường, trải xuống đất cạnh giường.
Tùy Thất bám mép giường : “Ngày mai tìm Muội Bảo, Thần ca cùng Thẩm ca.”
Liên Quyết ngước mắt cô: “Bọn họ ba ở cùng ?”
“Ừ, ở cùng , cách chúng chỉ 17 km.”
Liên Quyết: “Được, ngày mai cùng .”
Tùy Thất kê cằm lên mu bàn tay: “Anh tìm bọn Bùi Dực ?”
“Bọn họ đều ở trong căn cứ Khôn Châu, an .”
“…………”
Tùy Thất hâm mộ: “Tốt như ?”
Liên Quyết thừa nhận: “Ừ.”
Hắn : “Ngủ , gác đêm.”
Tùy Thất cảm thấy ván giường cứng, Liên Quyết ngủ đất khẳng định cũng thoải mái.
Cô lật xem danh sách vật tư, thành công tìm hai cái chăn bông.
Lót xuống cô và Liên Quyết, cô mới thoải mái dễ chịu xuống, chuẩn ngủ.
Vừa nhắm mắt , Liên Quyết liền đưa qua một cái gối ôm màu trắng: “Gối cái ngủ .”
Tùy Thất nâng đầu lên, Liên Quyết liền đặt cái gối ôm mềm mại xuống đầu cô.
“Cảm ơn.” Cô về phía Liên Quyết ở mép giường, “Anh gối ôm ?”
Liên Quyết từ tủ lạnh trữ vật lấy cái gối ôm cùng kiểu dáng: “Có.”
Tùy Thất liền an tâm nhắm mắt giấc ngủ.
Giấc cô ngủ đặc biệt say, lúc tỉnh , trời sáng.
Cô ngẩn nửa phút, bật dậy dậy.
Liên Quyết đệm trải đất, trong nắng sớm rực rỡ về phía cô: “Tỉnh .”