Sinh Tồn Tận Thế: Ta Dẫn Phế Đội Quét Sạch Server - Chương 436: Khu Ổ Chuột Của Săn Hoang Đội

Cập nhật lúc: 2026-01-11 18:13:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Chúng nhầm ?”

 

 

Liên Quyết chỉ dẫn quang não: “Không nhầm.”

 

 

Bốn Điên Trốn Đội cảnh tượng mắt lâm trầm mặc.

 

 

Tả Thần ngước mắt xa: “Cái cổng lớn của căn cứ Khôn Châu a?”

 

 

Muội Bảo cũng nhón chân xem: “Không cửa nha.”

 

 

Tùy Thất về phía Liên Quyết: “Bùi Dực, Tân Dặc cùng Tự ca tới đón chúng ?”

 

 

Hắn gật đầu : “Tới , sắp đến nơi .”

 

 

Liên Quyết xong câu đó quá mười giây, tiếng gọi chứa đầy thâm tình của Bùi Dực liền từ xa xa vang lên.

 

 

“Liên ca ~ Tùy tỷ ~ Thần ca ~ Thẩm ca ~ Muội Bảo ~”

 

 

Năm theo tiếng , chỉ thấy ba Bùi Dực đang linh hoạt di chuyển trong đám lều nhựa chen chúc, nhanh nhẹn và nhanh ch.óng chạy tới.

 

 

Bùi Dực nhảy lên một cái, cho Liên Quyết một cái ôm gấu: “Liên ca, rốt cuộc cũng tới, nhớ ch·ết!”

 

 

Tân Dặc cùng Trần Tự cũng một trái một ôm lấy Liên Quyết.

 

 

Bốn thâm tình ôm mấy giây liền nhanh nhẹn tách .

 

 

Trần Tự cao giọng : “Đi, về chỗ ở của chúng nghỉ ngơi một lát .”

 

 

Điên Trốn Đội tự nhiên theo Săn Hoang Đội, về phía ‘chỗ ở’ trong miệng Trần Tự.

 

 

Năm phút , tám tới một cái lều nhựa xiêu vẹo.

 

 

Nó thoạt giống một đống tạp vật thể sập bất cứ lúc nào, chủ thể dựng từ gậy gỗ, dây thép cùng kim loại phế thải, mặt ngoài bao phủ màng nhựa đủ loại màu sắc.

 

 

Thoạt giống chỗ cho ở.

 

 

Bùi Dực vén tấm màng nhựa ố vàng ở lối lên, nhiệt tình : “Mời .”

 

 

Liên Quyết cùng Điên Trốn Đội: “………………”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-436-khu-o-chuot-cua-san-hoang-doi.html.]

 

 

Tùy Thất khép hờ miệng ghé sát Liên Quyết: “Bọn họ là căn cứ Khôn Châu đuổi ngoài, là vẫn luôn ?”

 

 

Liên Quyết, vẫn luôn cho rằng bọn họ đang hưởng phúc trong căn cứ Khôn Châu, khẳng định : “Vế .”

 

 

Ba Bùi Dực nếu căn cứ Khôn Châu, là tuyệt đối sẽ cho phép chính đuổi .

 

 

Lều nhựa mắt tuy rằng rách nát, nhưng rốt cuộc cũng tính là một chỗ đặt chân, tám theo thứ tự chui .

 

 

Tùy Thất nghĩ tới cái lều nhựa bên ngoài nát, bên trong cư nhiên càng nát hơn.

 

 

Ghế sô pha cũ rách lộ bọt biển màu vàng cùng lò xo, ghế dựa gãy đôi dựng tạm, ga trải giường màu xám trải đất, bát mẻ miệng cùng cái nồi đen sì.

 

 

Nơi tất cả đồ vật hẳn là nên xuất hiện ở lò đốt rác.

 

 

Liên Quyết ánh mắt phức tạp về phía ba vị đồng đội.

 

 

Tả Thần phát cảm khái: “Bùi Dực, ba các cũng thật thể chịu khổ.”

 

 

Tùy Thất tiếng lòng của : “Tại các ở bãi rác?”

 

 

Bùi Dực lên án: “Bãi rác cái gì, cái lều nhựa mỗi ngày tốn 15 tinh hạch tiền thuê đấy!”

 

 

Tùy Thất nghẹn họng trân trối: “Cái nhà nguy hiểm gió thổi là đổ dựa cái gì đắt như ?”

 

 

Tân Dặc ho nhẹ một tiếng: “Một ít gió nhỏ nó vẫn là miễn cưỡng thể ngăn .”

 

 

Thẩm Úc thẳng: “Tên môi giới lòng hiểm độc nào lừa các , tẩn .”

 

 

Bùi Dực: “Hắn ở trong căn cứ Khôn Châu , chủ động thì chúng đều gặp .”

 

 

Trần Tự lý trí : “Tên môi giới đưa giá thích hợp, nhiều lều nhựa cùng mức giá còn nát hơn cái nhiều.”

 

 

“Vậy cái .” Tùy Thất ngược sang chính sự, “Trước đem tơ hồng kết duyên cột lên .”

 

 

Đoàn cho trói thêm một đợt tơ hồng.

 

 

Tổ đội khi kết thúc, mỗi đều bảy vị đồng đội tạm thời, chỉ còn ba ngón tay tự do.

 

 

 

Loading...