“Mẹ ơi cứu con với!”
“Lâu tỷ giơ cao đ.á.n.h khẽ !”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết ồn ào cùng tiếng cầu cứu đau cả tai, Tùy Thất chụm hai tay bên miệng, hô: “Muội Bảo, hết giận thì dừng tay , về nghỉ ngơi một chút.”
Bình thường mà , Muội Bảo một xẻng giáng xuống, chơi chắc chắn loại trừ.
ngã xuống nhiều Huyết tộc như , một tiếng cảnh báo loại trừ nào vang lên.
Huyết tộc tuy rằng m.á.u giấy, nhưng tốc độ hồi phục vết thương tương đối nhanh, công kích bằng xẻng của Muội Bảo sát thương đối với bọn họ mạnh như , thể trực tiếp khiến bọn họ loại trừ.
Muội Bảo Tùy Thất liền dừng tay, vác xẻng chạy về bên cạnh Tùy Thất.
Tùy Thất lau mồ hôi mặt cho cô bé: “Nghỉ một lát tẩn tiếp.”
Vừa dứt lời, Mạnh Kiêu đang bò mặt đất đột nhiên nhảy dựng lên, trong chớp mắt lùi về mấy chục mét.
Năm chơi bên cạnh cũng lượt dậy, theo .
Tùy Thất khẽ nhướng đuôi lông mày: “À, mệnh lệnh mất hiệu lực .”
Cô quét mắt những chơi khác vẫn đang quỳ mặt đất, trong lòng hiểu rõ.
Xem sáu là Huyết tộc Thánh duệ, những khác hẳn đều là Huyết tộc Thánh đồ.
Mạnh Kiêu móc từ trong túi một cái còi màu đỏ, thổi mạnh một cái, tiếng còi bén nhọn vang vọng trung.
Hơn một ngàn chơi đang quỳ mặt đất hình khựng , ng·ay đó liền sôi nổi dậy, chạy như điên về các hướng khác .
Mạnh Kiêu về phía Tùy Thất, đỉnh cái mặt in đầy bùn đen, : “Tao sẽ còn .”
Tùy Thất lập tức : “Đừng tới.”
Mạnh Kiêu: “……”
Tùy Thất thật lòng đặt câu hỏi: “Tại các ngươi cứ nhất định lấy m.á.u của ?”
Hắn trầm mặc một hồi, cũng giấu giếm: “Nhiệm vụ cá nhân của bọn tao là lấy một giọt m.á.u của Huyết tộc Chi chủ.”
Tùy Thất ngẩn ngơ: “Nhiệm vụ cá nhân của 1320 các ngươi đều giống á?”
Mạnh Kiêu dùng sự im lặng cho câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-622-menh-lenh-mat-hieu-luc-ke-dich-bo-chay-tan-loan.html.]
Tả Thần bất mãn : “Sao cứ túm lấy mỗi Tùy tỷ nhà mà hành thế.”
Mạnh Kiêu đảo mắt qua tám Tùy Thất: “Lần bọn tao sẽ lập kế hoạch chu hơn.”
Hắn xong câu đó liền dẫn theo các rút lui.
Muội Bảo nắm tay Tùy Thất, : “Tùy tỷ, bọn họ lúc định bắt em con tin, uy h·iếp chị đưa m.á.u cho bọn họ đấy.”
Cô bé giọng mềm mại : “May mà em áo tàng hình, mới bọn họ phát hiện.”
Sắc mặt Tùy Thất trầm xuống, ôm lấy Muội Bảo cọ cọ.
Thẩm Úc lạnh lùng : “Có đuổi theo ?”
“Không cần.” Tùy Thất hướng Mạnh Kiêu rời , “Bọn họ một đứa cũng trốn thoát .”
Bùi Dực thò đầu hỏi: “Hơn một ngàn chơi đấy, cái dễ bắt nhỉ?”
Vấn đề cần Tùy Thất tự trả lời.
Tả Thần một tiếng: “Tốn công sức thế gì?”
Thẩm Úc: “Thủ đoạn báo thù nhiều lắm.”
Muội Bảo: “Tùy tỷ của chúng Sứa Bảo Hộ chuyên ám sát.”
Tùy Thất ở một bên yên lặng gật đầu.
Bùi Dực nháy mắt cảm thấy lo lắng thật dư thừa.
Tả Thần về phía Tùy Thất: “Bây giờ động thủ luôn ?”
“Không vội.” Khóe miệng Tùy Thất mang theo ý nhàn nhạt, “ còn xem bọn họ thể chuẩn cái kế hoạch chu gì.”
“Được.” Tả Thần ý kiến, “Nghe chị.”
Bùi Dực sợ ngây : “Có cách mà mau ch.óng tiễn bọn họ khỏi cuộc chơi, các cũng quá lỏng tay đấy?”
“Không vội.” Tả Thần nhếch khóe miệng, “Đây là trò chơi, chơi thế nào vui thì chơi, nhẹ nhàng tiễn khỏi cuộc chơi thì còn gì thú vị nữa.”
Muội Bảo dẫn đầu phụ họa: “Anh Thần đúng.”
Thẩm Úc gật đầu: “Ý tưởng giống .”