Số 44 Ngõ Phúc An - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-07 09:56:17
Lượt xem: 735
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt tiền của "Nhàn Vân Trai" nhỏ, kẹp giữa một tiệm tranh và một tiệm .
Cửa gỗ khép hờ, khung cửa treo một tấm biển gỗ mun nhỏ, chữ lốm đốm bong tróc.
hít sâu một , đẩy cửa bước .
Trong tiệm ánh sáng lờ mờ, kệ gỗ hai bên bày biện vài món đồ đồng, ngọc thạch, sách cũ, đa phần đều phủ một lớp bụi mỏng.
Mùi gỗ đàn hương trong khí đậm.
Một đàn ông mặc áo vải cài khuy giữa màu xám, trông chừng hơn năm mươi tuổi quầy, đang dùng vải nhung lau chùi một chiếc lư hương bằng đồng.
Ông ngẩng đầu một cái, ánh mắt bình thản, nhưng khiến ảo giác thấu ngay tức khắc.
"Thầy Trần ạ?" Giọng khô khốc.
Người đàn ông gật đầu, đặt lư hương xuống.
"Ông chủ Chu nhắc . Ngồi ."
Ông chỉ chiếc ghế bành kiểu cũ quầy.
lúng túng xuống, hai tay nắm c.h.ặ.t , lạnh ngắt.
"Nói , chuyện gì."
Giọng thầy Trần cao, mang theo một cảm giác vững chãi kỳ lạ, khiến an tâm hơn đôi chút.
bắt đầu kể từ lúc tiếp đón hai ông cháu giữa đêm khuya, cố gắng mô tả khách quan nhất thể:
Cách ăn mặc kỳ lạ, giấy tờ nhà lạnh thấu xương, "ngõ Phúc An" tồn tại.
Cơn ác mộng lặp hàng đêm, lời chỉ đường đến nghĩa trang và thực tế trống .
Kể đến đoạn chạy trốn thục mạng, giọng vẫn kìm mà run rẩy.
Thầy Trần lẳng lặng , thỉnh thoảng ngước mắt một cái, tay mân mê chuỗi hạt sẫm màu.
Đợi xong, trong tiệm rơi sự im lặng ngắn ngủi.
"Đưa tay đây." Thầy Trần bỗng .
sững sờ, chần chừ đưa tay .
Thầy Trần hề chạm , chỉ cách một , ánh mắt dò xét kỹ càng lòng bàn tay và khuôn mặt , đặc biệt là ấn đường và vùng quanh mắt.
Lông mày ông nhíu .
"Ấn đường u tối, hốc mắt xanh đen lộ đỏ, là tướng âm khí quấn , thần trí kinh động. lạ thật..."
11.
Thầy Trần chìm trầm tư.
...
"Lửa mệnh của cô vốn vượng, nhưng tắt hẳn, ngược sự xâm nhiễm của âm khí, thấp thoáng bóng dáng của một cây 'cầu'."
"Cầu ạ?" hiểu.
"Người thường dương khí hộ thể, phân định rạch ròi với vật âm. Cô thì khác." Thầy Trần thu hồi ánh mắt, giọng điệu chắc chắn.
"Mệnh cô mang Âm Kiều. Thể chất kiểu , trời sinh dễ cảm nhận những thứ thường cảm nhận , dễ đặt chân vùng ranh giới mơ hồ giữa âm và dương."
"Bình thường lẽ chỉ là nhạy cảm hơn khác chút thôi, dễ gặp ác mộng, hoặc đến những nơi nào đó sẽ thấy thoải mái."
" nếu thứ ở 'bên ' cố tình tìm tới, cái 'cầu' của cô sẽ trở thành lối để họ thể chạm tới bờ bên ."
như rơi xuống hầm băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-44-ngo-phuc-an/chuong-4.html.]
"Họ... thực sự là..."
"Chưa chắc là ác quỷ đòi mạng."
Thầy Trần cắt ngang sự liên tưởng kinh dị của .
"Nghe cô mô tả, chấp niệm của hai ông cháu đó tuy nặng, nhưng khí bạo ngược, giống như việc thành, nên mới vất vưởng ở nơi giao giữa âm và dương hơn."
"Họ tìm tới cô, ngẫu nhiên. Cô thể thấy họ, thể tiếp xúc với giấy tờ , thể '' lọt tai thỉnh cầu của họ, đều là do thể chất của cô."
"Cô nhận giấy tờ nhà của họ, hỏi han chi tiết, về một ý nghĩa nào đó, chính là nhận 'ủy thác' của họ, ưng thuận đoạn nhân quả ."
" cháu đó là..." cuống quýt.
"Nhân quả tính là , chỉ tính sự thật là dính dáng." Giọng thầy Trần trở nên nghiêm nghị.
"Hiện giờ, đêm nào họ cũng mộng thúc giục, là vì vụ 'giao dịch' thành, chấp niệm của họ buộc cô. Cô chạy thoát ."
"Nếu cứ dây dưa mãi, nhẹ thì thần trí cạn kiệt, ốm nặng một trận; nặng thì..." Ông một cái.
"Cái 'cầu' của cô thể kéo tuột sang bên , đến lúc đó, cô thực sự bạn với họ đấy."
Sắc mặt tái mét ngay tức khắc, lạnh toát.
12.
"Vậy cháu ạ? Vứt cuốn sổ đó ? Chuyển nhà? Rời khỏi thành phố ?"
"Vô dụng thôi. Nhân quả buộc cô, chân trời góc bể, họ cũng thể thông qua 'liên hệ' mà tìm cô."
"Muốn cởi chuông tìm buộc chuông." Thầy Trần chậm rãi .
"Con đường sống duy nhất, là thành tâm nguyện của họ."
" cái nhà đó ở ? Đó là một bãi tha ma! Cháu bán kiểu gì?"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
suýt thì òa lên, cảm giác hoang đường và sợ hãi tột độ bủa vây lấy .
Thầy Trần im lặng giây lát, dường như cũng đang suy tính.
"Trong mơ cô thể thấy họ, họ cũng thể hiện hình mặt cô, thậm chí thể chỉ đường cho cô đến nghĩa trang..."
"Điều chứng tỏ, cái nơi gọi là 'Số 44 ngõ Phúc An' , thể chốn dương gian thuần túy, cũng nơi âm phủ ."
"Nó lẽ trong khe hở giữa sống và c.h.ế.t, một nơi chỉ điều kiện đặc thù mới thể chạm tới."
Ông về phía , ánh mắt sắc bén:
"Lần gặp họ, cô bao giờ hỏi, rốt cuộc họ bán cái nhà cho ai ?"
mờ mịt lắc đầu.
chỉ mải sợ hãi và hỏi địa chỉ thôi.
"Đây chính là mấu chốt." Thầy Trần rướn về phía .
"Lần nếu cơ hội gặp , cô cần hỏi cho rõ: Bên mua là nào? Là 'cư dân' cũng đang vất vưởng như họ, là lai lịch khác?"
"Bên mua khác , đồng nghĩa với phương thức 'giao dịch' khác ."
"Làm rõ điều , may mới tìm manh mối để thành vụ 'mua bán' ."
Ông ngừng một chút, giọng điệu dịu xuống, nhưng càng thêm vẻ nghiêm trọng:
" chỉ thể giúp cô đến đây thôi. Đường cụ thể, do tự cô , tự cô hỏi."
"Nhớ kỹ, họ là 'khách hàng', cô 'lời hứa'."
"Dùng cách của cô, để giải quyết vấn đề của họ. Đây là con đường duy nhất của cô."