Số 44 Ngõ Phúc An - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-07 09:57:38
Lượt xem: 534

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt lão Lý dường như lóe lên một tia kỳ vọng nhạt nhòa.

 

"Cô Từ, cô thể giúp việc ?"

 

khuôn mặt bình thản mà khẩn thiết của ông lão, Tiểu Bảo đang im lìm.

 

Nỗi sợ hãi âm u rợn tóc gáy bủa vây suốt mấy ngày qua, dường như một thứ cảm xúc phức tạp hơn cho phai nhạt đôi chút.

 

Đây là hại , đây là một... vụ ủy thác đặc biệt.

 

"Cháu sẽ thử xem ." .

 

19.

 

"Khoảng thời gian" tiếp theo, bắt đầu " việc" ở chợ âm.

 

lướt đến khu "chợ trời" mà lão Lý .

 

Đó là một khu vực rộng lớn hơn, ánh sáng và bóng tối đan xen hỗn loạn, nhiều cái bóng mờ ảo đang trao đổi hàng hóa ở đây, im lặng tiếng.

 

bắt chước cách của họ, dùng một phương thức tựa như ý niệm, "hỏi thăm" xem ma mới nào cần chỗ ở .

 

Quá trình diễn chậm chạp và kỳ quái.

 

Đa "" phản ứng gì.

 

Cuối cùng, "va" bóng dáng một đàn ông tương đối rõ nét, mặc bộ quần áo công nhân từ mấy chục năm , sắc mặt mờ mịt, lảng vảng xung quanh.

 

cố gắng truyền đạt thông tin "ngõ Phúc An nhà bán".

 

Đối phương sững một chút, truyền tới một đoạn ý niệm đứt quãng:

 

"Vừa mới tới, thích, chỉ mang theo một chút đồ vật kỷ niệm, tìm một chỗ cố định."

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

tốn thêm chút "công sức", trao đổi qua , xác nhận khả năng chi trả của đối phương - một miếng ngọc cổ tình trạng còn khá , và "mặc cả" sơ qua.

 

Không hợp đồng, chữ ký, thứ đều dựa một loại khế ước ý niệm mơ hồ.

 

Cuối cùng, dẫn " mua" đến 44 ngõ Phúc An.

 

Ông Lý và thợ đối mặt trong sân giếng trời, giao tiếp tiếng động một hồi lâu.

 

hồi hộp chờ đợi, Tiểu Bảo vẫn xổm bậc cửa, ông nội, .

 

Cuối cùng, ông Lý gật đầu.

 

Ông nhà, lấy một chiếc hộp gỗ dẹt, mở , bên trong là một tờ giấy ố vàng sẫm, nhưng chữ đó đỏ au như m.á.u.

 

Ông đặt tờ giấy lên phiến đá che miệng giếng, lấy một hộp mực đóng dấu nhỏ... bên trong là thứ mực đen kịt.

 

Ông hiệu cho thợ , đàn ông đưa bàn tay mờ ảo , ấn xuống một vị trí nào đó tờ giấy đỏ, để một dấu vân tay xỉn màu.

 

Tiếp đó, chính ông Lý cũng trịnh trọng ấn dấu vân tay của xuống.

 

Cuối cùng, ông về phía .

 

"Cô Từ, cô là trung gian, cũng cần chứng."

 

chần chừ đưa ngón tay đang ở trạng thái lơ lửng của , chạm hộp mực lạnh ngắt .

 

Sau đó, ở một chỗ trống bên cạnh hai dấu vân tay , khẽ ấn xuống.

 

Khoảnh khắc ấn xuống, một luồng ấm kỳ lạ, le lói, men theo điểm tiếp xúc , chảy ngược "đầu ngón tay" lạnh buốt của .

 

20.

 

Ba dấu vân tay giấy lóe sáng, đó trở bình thường.

 

Ônh Lý cẩn thận gấp tờ giấy , đưa cho thợ.

 

Người thợ nhận lấy, cơ thể dường như rắn rỏi hơn một chút, gật đầu chào ông Lý, về phía khẽ gật đầu, lẳng lặng về phía nhà chính.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-44-ngo-phuc-an/chuong-7.html.]

Ông Lý thở hắt một thật dài, nhẹ nhõm, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.

 

Ông bước tới mặt , móc từ trong n.g.ự.c một vật bọc bằng khăn tay, mở .

 

Là một thỏi vàng rực rỡ, thứ ánh sáng lờ mờ của chợ âm, tỏa thứ ánh sáng nặng trịch, đầy ma mị và lạnh lẽo.

 

"Vật của dương thế, xuống đây vô dụng. Thứ cho cô, là tiền thù lao, cũng là vật chứng cho đoạn nhân quả ."

 

Ông đưa thỏi vàng , ánh mắt chất chứa nhiều tâm sự.

 

"Đa tạ cô, cô Từ."

 

theo bản năng đưa tay nhận.

 

Ngay khoảnh khắc "tay" chạm thỏi vàng đó...

 

Một lực hút khổng lồ, thể cưỡng đột nhiên truyền tới từ bên trong thỏi vàng!

 

Trời đất cuồng.

 

Toàn bộ cảnh tượng ở chợ âm... con ngõ, cây hòe già, khuôn mặt nhẹ nhõm của ông Lý, đôi mắt đen láy của Tiểu Bảo...

 

Giống như một tấm gương vỡ nát, xoay tròn và co rút dữ dội, kéo giãn thành vô vàn những đường nét kỳ dị, lôi tuột về phía !

 

21.

 

Cơn ch.óng mặt dữ dội rút như thủy triều.

 

choàng mở mắt, thứ ánh sáng ch.ói chang lập tức buộc nhắm mắt .

 

Đầu đau như b.úa bổ, cổ họng khô rát đến mức đau đớn.

 

phát hiện đang gục bàn việc, má áp tấm lót nhựa lạnh toát, cánh tay trái đè cho tê rần.

 

Trời ngoài cửa sổ rạng sáng, tiếng xe cộ, tiếng lao xao vẳng từ xa.

 

Là một giấc mơ ?

 

Một giấc mơ dài đằng đẵng, rõ nét, logic và nhất quán đến đáng sợ.

 

chống đôi tay rã rời, gắng gượng thẳng dậy.

 

Sự mệt mỏi ăn sâu tận xương tủy, cứ như mới chạy bộ vài chặng marathon liên tiếp.

 

Cốc đặc từ đêm qua nguội lạnh từ bao giờ, đọng một lớp cặn màu nâu đáy.

 

Màn hình máy tính chuyển sang chế độ ngủ, đen ngòm, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt, sưng húp của .

 

đưa tay định day day huyệt thái dương đang đau nhức, nhưng đầu ngón tay chạm một vật thể lạnh toát, cứng ngắc.

 

Động tác khựng đột ngột.

 

chầm chậm cúi xuống, xuống mặt bàn.

 

Bên cạnh cùi chỏ , ngay cạnh cuốn sổ đăng ký mở toang từ đêm qua, một vật thể yên lìm ở đó.

 

Vàng ươm, ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa chớp, hắt thứ ánh sáng chân thực, nặng trĩu.

 

Hình dáng vuông vức, viền ngoài in hằn vết đúc từ thuở xưa, bề mặt vài vết xước và mài mòn nhỏ.

 

cái chất liệu thu liễm mà độc tôn, đặc trưng của vàng ròng , thể nào nhầm lẫn .

 

Một thỏi vàng.

 

Giống y hệt thỏi vàng mà ông Lý đưa cho ở chợ âm.

 

Hơi thở của bất chợt nghẹn , dòng m.á.u trong dường như đóng băng ngay tắp lự, dồn thẳng lên não.

 

trừng trừng thỏi vàng , dám chớp mắt lấy một cái, như thể chỉ cần chớp mắt thôi là nó sẽ tan biến, hoặc biến thành một thứ gì đó còn đáng sợ hơn.

 

Không là mơ!

 

Loading...