Sổ Tay Công Lược Học Tra - 21
Cập nhật lúc: 2026-05-07 18:49:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì lớp, thậm chí trường lấy một đạt tiêu chuẩn xin nghỉ, nên Tô Nam vẫn vững vàng ở ghế áp ch.ót đếm ngược thứ nhất.
tiến bộ thì đúng là thật, bảng điểm một dãy trứng ngỗng, bây giờ lác đác vài con tụ thành từng cụm.
Theo lý mà , dù là nhắm mắt khoanh bừa dùng kiểu “điểm binh điểm tướng” thì cũng đến mức thuần một màu 0 điểm.
Tô Nam là ai chứ, trong giang hồ xưng là Tô · thể thì tuyệt đối · cũng bừa · chọc giáo viên tức đến thổ huyết · Lãng, dựa nhiều năm liền nộp giấy trắng với phẩm chất ưu tú, thành công giữ vững vị trí hạng ch.ót khối, mười mấy năm như một ngày vì đông đảo học sinh gánh bớt áp lực cha và thầy cô luân phiên mắng mỏ mà cống hiến to lớn, thành công trở thành tấm bia che đạn cho .
Kỳ thật, xét theo một góc độ nào đó, cũng coi như là “con nhà ” trong miệng học sinh.
Đợi đến khi tản gần hết, lớp phó môn toán cầm bảng điểm đóng dấu từ chỗ giáo viên chủ nhiệm trở về phát xuống, Quý Ngộ lúc mới hiểu vì sắc mặt Tô Nam khó coi đến .
Các môn xã hội môn cao nhất tận bốn mươi điểm, nhưng toán – lý – hóa thì t.h.ả.m đến mức nỡ , đặc biệt là vật lý, điểm ở cột đó lắc lư sắp đổ, đáng thương buồn .
Ngay cả Cung Hi dùng cục tẩy quyết định đáp án còn hơn ba mươi điểm.
Nói tóm , chín môn cộng cũng vượt quá trăm điểm, ở giữa một mảnh t.h.ả.m trạng thế , cũng coi như là chuyện đáng chúc mừng.
Giáo viên đối với biểu hiện của Tô Nam vô cùng hài lòng. Có lẽ vì quá nhiều “uy danh” của , chỉ cần để trống cả mặt bài thi cũng đủ khiến cả văn phòng giáo viên nghi ngờ trật dây thần kinh nào đó.
tận mắt thấy một học sinh như tay đổi hình tượng xa trong lời đồn, giáo viên vẫn vui.
Bà nhớ lúc cha Tô Nam tìm tới, đề nghị để cùng bàn với Quý Ngộ, bà do dự lâu, sợ cô bé văn tĩnh mềm mại Tô Nam với khí chất mê chi nào đó kéo lệch đường, ai ngờ cuối cùng là Quý Ngộ ảnh hưởng đến Tô Nam.
Tô Nam gục bàn, Quý Ngộ chỉ cần đầu là thể thấy xoáy tóc đỉnh đầu .
Cô cho rằng đang buồn, khỏi mở miệng an ủi: “Một thi đại diện cho điều gì cả.”
Tô Nam mơ màng sắp ngủ: ???
Quý Ngộ thấy đầu , trong mắt mang theo vẻ mờ mịt, chỉ cảm thấy trái tim như đặt lên đám bông mềm mại. Bị đôi mắt mê chằm chằm, mặt Quý Ngộ nóng lên.
“Hử?” Ánh mắt Tô Nam rõ nguyên do dừng vành tai đang ửng đỏ của cô.
Sao thẹn thùng nữa ? Giờ chỉ một cái cũng ngượng? Vậy đây?
“Không gì.” Quý Ngộ cúi đầu, dường như đặc biệt hứng thú với bảng điểm trong tay, ánh mắt vô định những con phía .
Rất lâu Tô Nam mới phản ứng , hóa cô bé đang an ủi .
Anh cong mắt , ghé sát gần, gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương ngọt nhẹ cô: “A Ngộ, đang an ủi .”
Quý Ngộ để ý đến , cúi đầu chằm chằm bảng điểm sắp cô đến nở hoa.
Tô Nam vươn tay xoa đầu Quý Ngộ, ánh mắt trách cứ của cô đến thoải mái:
“ vui.”
Quý Ngộ tránh động tác mật của , chỉ là khi nghiêng đầu ngoài cửa sổ, khóe môi mang theo một nụ nhạt đến mức gần như thấy.
Bên ngoài nắng gắt, cuối hạ đầu thu thời tiết lúc lạnh lúc nóng, sáng sớm và ban đêm tương đối mát, đến trưa chiều ánh nắng rải xuống mang theo nóng bỏng .
Cuối cùng, tiếng chuông tan học cũng vang lên. Mười ngày nghỉ đúng hẹn kéo tới trong cảnh binh hoang mã loạn.
Hà Lễ đặt vé, dự định trong mười ngày du lịch, địa điểm cố định, thời gian dừng cũng cố định, tất cả tùy tâm.
Tiểu Noãn chịu nổi việc nhà liên tục giục giã nên trở về nhà.
Vì thế, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, tiệm bánh ngọt chỉ còn một Quý Ngộ.
Sáng sớm hôm nay, ánh mặt trời còn rải khắp cửa tiệm, Quý Ngộ đeo cặp sách ngoài.
Vốn dĩ Quý Ngộ ở trong tiệm chờ Tô Nam đến học bù, cô yên lặng bài tập, thì thấy điện thoại bàn quầy vang lên.
“A Ngộ.” Giọng quen thuộc truyền qua ống , trầm và nghèn nghẹn.
“Tô Nam?” Quý Ngộ do dự một chút, hỏi, “Sao điện thoại ở đây?”
“Hà thúc đưa cho , bảo để ý chăm sóc cô.” Vừa xong, Tô Nam liền hắt một cái thật mạnh.
“Cậu bệnh ?” Ánh mắt Quý Ngộ dừng ở ngoài cửa sổ, nơi hai ông lão đang dắt tay dắt ch.ó dạo.
“Ừ.” Tô Nam hắng giọng, giọng vẫn còn mang theo giọng mũi.
“Vậy hôm nay đừng học bù nữa, nghỉ ngơi cho .” Ngón tay Quý Ngộ vô thức day nhẹ hai cái.
“Sao thể !” Bên lập tức trở nên sốt ruột, một trận tiếng quần áo cọ xát truyền ống , dường như đang mặc đồ.
Im lặng một lúc, dò hỏi, “Hay là… tới nhà .”
Quý Ngộ im lặng. “Ba ở nhà, Cổn Cổn với Tô Nhất đều nhốt ở nhà ngoài .”
Tiếng dép lê kéo sàn vang lên, tiếp theo là một giọng mềm mềm đầy ủy khuất,
“Tỷ tỷ, chị tới nhà em ! Anh trai bệnh nấu cơm cho em, dì giúp việc nghỉ , em sắp c.h.ế.t đói …”
Ngay đó vang lên một tiếng “gâu gâu”.
Quý Ngộ Tô Nhất , lòng mềm nhũn từ lâu, sự năn nỉ liên tục của bé, cuối cùng cô vứt bỏ tia do dự cuối cùng, đồng ý.
Cúp điện thoại xong, tiểu nãi bao lập tức lên án: “Đê tiện!”
Tô Nam nhướng mày, xoay điện thoại trong tay, lúc còn bộ dạng ốm yếu khi nãy,
“Nhóc con, lát nữa lúc chị dâu tới học bài, đừng phiền chúng , ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/21.html.]
“Là em mời tỷ tỷ tới nhà, —” Còn xong, đầu nhỏ gõ mạnh một cái.
Tiểu nãi bao mờ mịt sờ đầu, ngẩng lên kẻ chủ mưu.
“Bảo gọi chị dâu, quên nữa ?” Tô Nam như bé, hai tay khoanh n.g.ự.c.
“Hừ!” Tô Nam và Tô Nhất mắt to trừng mắt nhỏ một lúc lâu, chuông cửa vang lên.
Tô Nam phấn khích huýt sáo một tiếng, ném Tô Nhất sang một bên, chạy như bay xuống lầu.
Trước khi mở cửa còn giả vờ ho khan mấy tiếng để tìm cảm giác bệnh nặng, liếc mắt hiệu cho Tô Nhất.
Tiểu nãi bao và Cổn Cổn cũng lóc ch.óc chạy theo xuống lầu.
Mở cửa liền thấy Quý Ngộ đeo cặp sách yên lặng bên ngoài, trong tay còn xách theo một hộp đựng đóng gói cẩn thận.
Tô Nhất nhanh tay nhanh mắt đẩy Tô Nam , tươi nhận lấy, “Cảm ơn tỷ tỷ.”
Sau đó ngẩng đầu khiêu khích,
“Anh trai bệnh, ăn bánh kem.”
Quý Ngộ xoa xoa đầu tiểu nãi bao, “Đừng ăn quá nhiều một lúc.”
“Ăn đến tròn vo còn ăn.” Tô Nam chua chát bàn tay Quý Ngộ, rút tay đang nhét trong túi , nghiêng ,
“Vào .”
“Có cần đổi giày ?” Quý Ngộ sàn nhà sạch sẽ, mím môi.
“Không cần, cứ coi như ở nhà .” Màn giả bệnh của Tô Nam đúng là cấp ảnh đế, sắc mặt tái, quầng mắt xanh nhạt càng tăng thêm hiệu quả diễn xuất, thỉnh thoảng ho khẽ hai tiếng, thành công lừa Quý Ngộ.
“Bệnh của thế nào ? Có sốt ? Uống t.h.u.ố.c ?”
Quý Ngộ nhớ lúc bệnh, Tiểu Noãn và Hà thúc cũng quan tâm cô như , là vì lễ phép vì thói quen, liền hỏi liên tiếp mấy câu.
Tô Nam đang phía đột nhiên dừng xoay , sự chú ý đặt lên Cổn Cổn, Quý Ngộ suýt nữa đ.â.m thẳng n.g.ự.c . Tô Nam hờ hững đỡ lấy cô, hai gần, cúi đầu xuống, Quý Ngộ thậm chí còn cảm nhận thở ấm nóng đỉnh đầu.
“Oa—”
Tô Nhất đặt bánh kem xuống thấy cảnh Quý Ngộ gần như sắp dựa lòng Tô Nam, kích động hét lên, dùng tay che mắt.
Nếu bỏ qua kẽ ngón tay hé mở cùng đôi mắt tròn xoe đang lén , thì quả thực hợp phong thái “phi lễ chớ ” của quân t.ử.
Quý Ngộ như điện giật, vội vàng lùi một bước. Ngẩng đầu liền thấy Tô Nam cô bằng ánh mắt như , dường như thấu cô.
Qua một lúc lâu, mới chậm rãi từng chữ một, “Vừa ôm một cái, bệnh của là khỏi hẳn .”
“Thì… thì… cảm uống t.h.u.ố.c.” Quý Ngộ như thấy lời , lúng túng sang chuyện khác, mặt đỏ bừng.
Lúc , thấy còn trò vui để xem, Tô Nhất đang dẫm lên ghế, cúi đầu ăn bánh kem ngẩng lên, miệng còn nhét một miếng nhỏ, bơ dính đầy mặt, rõ ràng,
“Ca ca sợ uống t.h.u.ố.c nhất.”
Tiểu nãi bao vẫn mệt mà bóc phốt trai . Quý Ngộ kinh ngạc đầu Tô Nam, nhịn bật .
Sắc mặt Tô Nam lập tức tối sầm, tới giật phắt bánh kem mặt Tô Nhất,
“Không ăn nữa.”
Tô Nhất ủy khuất Quý Ngộ một cái. chẳng tác dụng gì, vì trai lòng hiểm độc của kéo lên lầu, đóng sập cửa .
Tô Nhất chạy lạch bạch tới cửa phòng ngủ, áp tai lên lâu, mặt còn lộ rõ vẻ hưng phấn hóng chuyện.
Cổn Cổn chạy vòng vòng bên cạnh, như đang giúp bé canh gió. Tô Nhất đổi bao nhiêu tư thế, trong phòng vẫn lộ chút động tĩnh nào.
Cậu bé rạp xuống sàn, ghé mắt qua khe cửa hồi lâu vẫn hiểu , bĩu môi thẳng dậy, chẳng gì cả.
Tô Nhất chạy xuống lầu, bưng đĩa trái cây dì giúp việc cắt sẵn trong bếp, gõ cửa, một tay run run bưng đĩa, một tay đẩy cửa .
“Ca ca, tỷ tỷ, em mang trái cây tới cho hai .” Tiểu nãi bao phòng liền đảo mắt tìm hai bóng .
Chỉ thấy Quý Ngộ cầm t.h.u.ố.c bàn, Tô Nam ngửa đầu tựa ghế, nhíu mày.
Thấy bé , bầu khí trong phòng rõ ràng dịu .
Quý Ngộ bước tới đỡ lấy đĩa trái cây, “Muốn đây sách ?”
Ở chung một phòng với Tô Nam, Quý Ngộ mới cảm thấy gì đó , nhưng khó thành lời.
Có Tô Nhất giống như cứu tinh, để bé và Cổn Cổn ở trong phòng thì sẽ bớt ngượng ngùng hơn.
Tô Nam chằm chằm t.h.u.ố.c cảm bàn, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Nghe Quý Ngộ , nheo mắt Tô Nhất với ý lạnh nhạt.
Tô Nhất chỉ cảm thấy gáy lạnh toát, sờ sờ đầu, giả vờ thấy ánh mắt mang d.a.o của Tô Nam, trong áp lực cực lớn đành gật đầu.
Thế là Tô Nhất tận mắt chứng kiến cảnh trai xưa nay trời sợ đất sợ, yêu cầu của chị dâu tương lai, ủy khuất ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c.
Trước khi uống còn quá đáng nắm tay nhỏ chiếm chút tiện nghi, chị dâu dịu dàng từ chối.
Tô Nhất lưng về phía Tô Nam, run run che miệng trộm. Trên đời cũng chỉ chị dâu mới trị ca ca.
Ôm c.h.ặ.t đùi chị dâu, sẽ bánh kem ăn. Đạo lý đơn giản , ngay cả Cổn Cổn cũng thấm nhuần sâu sắc.
Không từ nó ngậm viên t.h.u.ố.c đắng nhất mà Tô Nam giấu , đặt lòng bàn tay Quý Ngộ.
Tô Nam: “……” Hai tiểu phản đồ !