Sổ Tay Công Lược Học Tra - 44

Cập nhật lúc: 2026-05-08 11:54:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Ngộ Tô Căng và Tô Nam đưa đến địa điểm thi. Vốn dĩ cô định tập hợp cùng giáo viên dẫn đội cùng đến trường thi, nhưng vì Tô Căng và Tô Nam đang vội về thành phố S, tiện đường nên đưa cô luôn.

Trên xe, Tô Nam ngáp một cái, một tay kéo Quý Ngộ lòng, ngón tay tùy ý đặt bên eo cô, ghé sát tai hỏi nhỏ: “Còn đau ?”

Quý Ngộ trừng một cái, đáp. Cô liếc Tô phụ đang chăm chú lái xe phía . Ông dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, chú ý tới lời Tô Nam .

Trước khi cô xuống xe, Tô Nam nghiêm túc dặn dò: “A Ngộ, thi cho .”

Trong mắt một thứ cảm xúc cô .

Giáo viên và năm bạn còn đợi sẵn. Tô Căng chỉ xuống xe chào hỏi qua loa rời .

Sáu ánh mắt của giáo viên cùng bước điểm thi. Vì mỗi một phòng khác nên tách tìm phòng của .

Thấy xung quanh quen, Chu Chu chặn cô .

“Tâm trạng của đúng là thật đấy.” Chu Chu lạnh.

Quý Ngộ gây chuyện giờ thi, ngơ thái độ vô lễ của cô , vòng qua định rời .

Thấy cô thờ ơ như , Chu Chu chút bực bội. Nghĩ đến chuyện , cô nở nụ đắc ý, nóng lòng thấy dáng vẻ suy sụp của Quý Ngộ.

“Em trai —— Quý An, vì đ.á.n.h bạc nợ tiền nên giữ ở sòng bạc. Cậu vẫn còn thể thản nhiên như ?” Chu Chu nhấn mạnh từng chữ, giọng đầy mỉa mai và khoái chí.

Chuyện ém , nhiều. Vừa là một trong đó.

Quý Ngộ lưng về phía Chu Chu, lưng thẳng tắp. Không hề vẻ hoảng hốt như cô mong đợi, cô chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ồ.”

lúc chuông thi vang lên, thí sinh bắt đầu phòng. Chu Chu vội vàng rời . thể phủ nhận, lời Chu Chu ảnh hưởng đến Quý Ngộ.

Cô vốn bài tập trung, hiếm khi để chuyện gì khiến phân tâm. Vậy mà , đầu óc cô rối loạn, thể dồn bộ sự chú ý bài thi. Dù cố gắng kiềm chế suy nghĩ, cô vẫn ngừng nghĩ ngợi.

Cô tự nhủ lời Chu Chu chắc là thật. Cô tự nhủ tin Quý An vẫn là em trai luôn lẽo đẽo theo ngày . Trong xương cốt , chỉ là đang nổi loạn mà thôi.

cô vẫn thể ngăn bản nghĩ: Nếu như… lời Chu Chu là thật thì ?

Đánh bạc. Nợ nần. Những từ , đối với một gia đình vốn chênh vênh như cô, chẳng khác nào đòn hủy diệt.

Ngón tay cô siết c.h.ặ.t cây b.út, khựng tờ giấy thi trắng tinh. Kỳ thi kéo dài ba tiếng. Khi cô lấy tinh thần thì thời gian trôi qua mất một nửa.

“Tiểu Ngôn?” Tôn Thanh nghiêng gương mặt Kỳ Ngôn, vành mắt đỏ. Bà đang xách túi đồ ăn, cổng khu chung cư.

“Tôn a di.” Kỳ Ngôn nghiêng đầu , ánh mắt dừng ở túi đồ ăn trong tay bà. “Để cháu giúp ạ.”

“Bao nhiêu năm gặp, cao lớn thế .” Tôn Thanh ngẩng đầu , trong mắt thoáng hiện tia xúc động.

“A di, hôm nay cháu nhà , cháu còn việc. Hôm khác cháu sẽ đến thăm.” Đưa Tôn Thanh đến tòa nhà, Kỳ Ngôn bước thêm bước nào nữa.

“Đứa nhỏ giờ khách sáo thế?” Tôn Thanh kéo nhẹ vạt áo . “Vào , a di nấu vài món, ở ăn cơm.”

“A di, hôm nay cháu hẹn , thật sự ngại quá. Hôm khác cháu nhất định đến.”

Cậu khéo léo tránh tay bà, đưa túi đồ ăn tay bà.

“Đứa nhỏ , đến mà cũng để a di tiếp đãi t.ử tế. Lần nhất định thu xếp thời gian qua ăn cơm đấy nhé!” Tôn Thanh chút tiếc nuối gật đầu, vẫn thiện chào hỏi Kỳ Ngôn, như thể mấy năm xa cách từng tạo cách.

“Vâng, a di, cháu .” Kỳ Ngôn siết nhẹ chiếc điện thoại đang rung trong tay, mỉm vẫy tay.

Vừa xoay , như nhớ điều gì, bóng dáng khom của Tôn Thanh.

“A di, cháu gặp Tiểu Ngộ. Hai ngày nay cô bận chuyện thi vật lý, gầy nhiều.”

Nụ của Tôn Thanh rõ ràng khựng . Sự thiện môi bà cũng nhạt vài phần. Nhận đổi sắc mặt quá nhanh, bà ho khẽ một tiếng, cúi đầu tìm chìa khóa.

“Tiểu Ngôn, bạn cháu còn đang đợi ? Cháu mau . Lần nhất định tới ăn cơm nhé!”

Khi bà câu đó, những bông tuyết nhỏ bắt đầu rơi xuống, lặng lẽ tiếng động, chạm da mang theo lạnh nhè nhẹ.

Trong đôi mắt nhạt màu của Kỳ Ngôn lướt qua một tia u ám.

Cậu nhớ rõ, khi Quý thúc thúc còn sống, Quý Ngộ là cô công chúa nâng niu trong lòng bàn tay. Tuy cô nghịch ngợm như một tiểu bá vương, nhưng mặt lớn ngoan ngoãn đáng yêu. Khi , Tôn Thanh đối xử với hai đứa trẻ công bằng, thậm chí còn phần thiên vị Quý Ngộ.

bây giờ, chỉ cần nhắc đến cô, thái độ bà đổi như . Sự chán ghét trong mắt tuy che giấu khéo léo, nhưng qua ánh của .

Kỳ Ngôn dừng một chút, vẻ kinh ngạc thoáng qua nhanh ch.óng bằng nụ ôn hòa. Trong ánh mắt mang theo ý dò xét, hỏi: “A di, a di quen Tô Căng ?”

“Không quen.” Tôn Thanh suy nghĩ một lát, chỉ thấy cái tên quen nhưng nhớ nổi , liền lắc đầu.

tòa nhà, theo bóng dáng Kỳ Ngôn ngày càng xa mà thất thần.

Không qua bao lâu, tuyết rơi dày hơn, lọt cổ áo khiến bà rùng . Bà hồn, xách túi rau đông cứng lên lầu.

Tối hôm đó, chuông điện thoại vang lên dồn dập. Tim Tôn Thanh bỗng thắt .

Đánh bạc. Tám vạn. Những con chữ ch.ói tai như nổ tung bên tai bà, xen lẫn tiếng quát tháo của Quý An.

Tôn Thanh ngẩng đầu tấm ảnh cưới treo tường. Người đàn ông trong ảnh tuấn tú, khí chất trầm . Anh cúi đầu phụ nữ trong lòng , khóe môi mang theo ý dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/44.html.]

Đó là bộ ảnh cưới họ chụp bù mấy năm . Khi , họ chỉ chụp ảnh mà còn tổ chức hôn lễ. Hai đứa trẻ hoa đồng, ông một nữa đeo nhẫn cho bà.

Những ngày hạnh phúc vẫn rõ mồn một mắt. từng hứa bên bà trọn đời còn nữa.

“Quý Nhiên… em sai ?” Người phụ nữ che miệng, nước mắt lặng lẽ trượt xuống gương mặt hằn dấu vết của năm tháng và cuộc sống. Bà bất lực đàn ông trong ảnh, như tìm ánh mắt dịu dàng năm xưa.

Đáp bà chỉ là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngoài cửa sổ, tuyết phủ trắng xóa, ngay cả tiếng gió cũng nuốt chửng trong màn tuyết dày.

Trên chuyến bay từ thành phố B về thành phố S, Tô Nam liếc Tô Căng bên cạnh, vẻ mặt thất thần. Anh hạ mắt xuống, trong lòng dâng lên nghi hoặc.

ba quan tâm đến Quý An — một chỉ gặp qua một — đến ?

Ngay cả dự án chuẩn kỹ lưỡng từ lâu cũng gác , giao cho thư ký xử lý. Ông vội vàng trở về chỉ để chuộc Quý An .

Dù thật sự xem Quý Ngộ là con dâu tương lai, phản ứng cũng đến mức như .

Trong đầu Tô Nam lóe lên một suy đoán táo bạo. Anh đột ngột ngẩng lên Tô Căng, quan sát từ xuống như tìm xem Quý Ngộ và Quý An nét nào giống ông .

Càng nghĩ, suy đoán càng trở nên hợp lý. Ngay từ đầu gặp hai chị em, thái độ của ba gì đó bình thường.

Ông đối xử với Quý Ngộ đặc biệt . Lần còn dường như cố ý thiết lập phần thưởng cho cuộc thi, giống như chuẩn riêng cho cô.

Rồi khi tin Quý An xảy chuyện, vẻ sốt ruột , cùng sự thất thần hiện tại, đều thể che giấu.

Tô Nam là chuyện giấu . Hơn nữa việc liên quan đến hạnh phúc của hai gia đình.

Anh thẳng dậy, nghiêm túc hỏi: “Ba! Ba chuyện với con chứ?!”

Tô Căng đang xem tài liệu, tay cầm cốc nước run lên, nước nóng bỏng đầu lưỡi. Ông ngẩng đầu trừng con trai.

“Con linh tinh gì ? Con mắt nào thấy ba phản bội con?”

“Ngoài Tô Giản , ba ở ngoài lén thêm em trai em gái cho con chứ?” Cũng chỉ Tô Nam mới dám hỏi trắng trợn như .

“Trong đầu con hồ nhão ? Nghĩ vớ vẩn cái gì thế!” Tô Căng vỗ nhẹ lên gáy , vẻ mặt nghiêm túc.

“Ồ, thì .” Tô Nam thở phào nhẹ nhõm. May mà tình tiết m.á.u ch.ó “ yêu hóa em ruột” xảy với .

Nghĩ , cũng thấy với tính cách cả đời chỉ chung thủy với một của ba , thể ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.

Lại càng thể giấu giếm nuôi con riêng lớn đến .

câu trả lời, nhưng khúc mắc trong lòng Tô Nam vẫn giải đáp. Rốt cuộc vì ba thái độ như với Quý Ngộ và Quý An?

Anh mang đầy nghi hoặc sang Tô Căng. Thấy ông khép tập tài liệu , đeo bịt mắt chuẩn ngủ, lời hỏi đến miệng nuốt ngược trở .

Tô Căng cảm nhận con trai thôi, khẽ thở dài trong lòng. Nỗi u sầu dâng đầy nhưng bày tỏ thế nào.

So với Tô Căng, Tô Nam quá sốt ruột. Anh nghĩ để Quý An chịu khổ một chút cũng , nếu sẽ chẳng bao giờ rút bài học.

Tô Nam từ nhỏ nuôi dạy khá tự do. Tô Căng ít khi can thiệp chuyện của , nhưng một câu âm thầm ăn sâu ý thức : bất kể gì cũng tự chịu trách nhiệm cho hậu quả.

Chính vì điều đó, dù hơn mười năm qua phần ngang ngược, cũng từng chuyện quá giới hạn. Anh hiểu rõ điều gì nên , điều gì . Những năm tháng phản nghịch nhất, cũng trả giá tương xứng.

Ví dụ như hình xăm xương quai xanh.

Đối với Quý An, cảm giác “hận sắt thành thép”. Theo , rõ ràng nuông chiều quá mức. Chỉ cần thái độ của Quý Ngộ với em trai là đủ thấy, dường như dù Quý An quá đến , cô cũng thực sự nặng tay với .

Đó là chuyện riêng của gia đình họ, ngoài tiện bình luận xen . Vốn tưởng cảnh cáo , Quý An sẽ chừng mực. Không ngờ im ắng một thời gian dài gây chuyện lớn như .

Tô Nam day nhẹ huyệt thái dương ngả xuống ghế, chỉ hy vọng thể giải quyết xong khi Quý Ngộ về thành phố S.

Khi Quý Ngộ bước khỏi phòng thi, ngón tay cô vẫn còn run.

Trong một tiếng rưỡi, cô chỉ những câu điểm cao, còn gần như dựa cảm giác. Nhiều câu kịp kiểm tra , bước giải cũng vì gấp gáp mà lược bớt nhiều.

từng cảm thấy thất bại như thế. Từ khoảnh khắc rời khỏi phòng thi, lòng kiêu hãnh của cô như rơi thẳng xuống đáy. Cộng thêm chuyện của Quý An, cô mang tâm trạng rối bời lên xe trở về thành phố S.

Không khí xe phần kỳ lạ. vì Quý Ngộ, mà là vì Chu Chu.

Trong lúc thi, Chu Chu gian lận bắt tại chỗ, lập tức đuổi khỏi phòng thi.

Hội Vật lý cũng đưa cô danh sách đen, cấm tham gia bất kỳ cuộc thi nào liên quan trong vòng ba năm. Không chỉ , vì sự việc , trường Trung học 1 thành phố S cắt giảm hai suất dự thi năm , đồng thời hủy quyền đề cử trực tiếp.

Học sinh gian lận trong kỳ thi vật lý — chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để Hội Vật lý nương tay. Quyết định công bố chẳng khác nào một cái tát vang dội danh tiếng vốn của Nhất Trung.

Trước đây, nhờ uy tín giáo d.ụ.c và thành tích nổi bật của học sinh trong nước lẫn quốc tế, mỗi thi đấu, trường đều quyền đề cử thẳng học sinh vòng quốc, cần qua vòng thành phố tỉnh. Lần tước đặc quyền càng khiến danh tiếng tích lũy nhiều năm của trường thêm một vết nhơ.

Khi trở về trường, thứ chờ đợi Chu Chu chỉ thể là quyết định kỷ luật.

Quý Ngộ khẽ mím môi. Trong khí áp suất thấp xe, ngoài tiếng nức nở của Chu Chu, chỉ còn sự im lặng nặng nề. Hiệu trưởng và giáo viên dẫn đội đều xanh mặt.

Cô cúi đầu, lau mồ hôi trong lòng bàn tay, nghĩ thầm: chuyện dấu hiệu từ . Ở trường, để giữ thứ hạng, Chu Chu từng gian lận, đối đáp án trong phòng thi.

hề đồng cảm với Chu Chu. Không ai kề d.a.o cổ bắt cô gian lận. Nếu dám , thì tự gánh lấy hậu quả.

Cô thừa nhận lạnh lùng. Sự dịu dàng và thiện lương của cô, từ lâu còn dư để chia cho khác.

Loading...