Sổ Tay Công Lược Học Tra - 63

Cập nhật lúc: 2026-05-08 15:31:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảy ngày kỳ nghỉ thể xuống giường Kỷ Sanh, mà là Quý Ngộ.

Tô Nam hề tiết chế mà cô, ga giường hết bộ đến bộ khác, cô chẳng còn phân biệt nổi là ban ngày, là ban đêm.

Toàn chỗ nào mềm nhũn, làn da mẫn cảm nắm trong tay khẽ siết một cái cũng khiến cô run lên. Cô thật sự sợ .

“Rất mệt.” Thấy cúi xuống ôm lấy , Quý Ngộ khẽ nhấc mí mắt. Đôi mắt còn trong veo như , như phủ một tầng sương mỏng, lười biếng mà quyến rũ.

Dưới lớp chăn, nắm lấy cổ chân cô, kéo , “Giúp em thoa t.h.u.ố.c.”

“Không cần, em… tự … Ưm…” Giọng mềm mại chút sức thuyết phục nào, áp xuống.

Đầu ngón tay mát lạnh khiến cô vô thức siết c.h.ặ.t.

“A Ngộ.” Tô Nam khẽ , giọng trầm thấp.

“Ừ?” Ánh mắt cô thoáng chốc tỉnh táo hơn, nhưng nơi mẫn cảm khống chế khiến âm cuối run rẩy.

“Đừng c.ắ.n c.h.ặ.t như .” Một câu nhẹ bẫng khiến mặt cô đỏ bừng, vội vùi đầu trong chăn như che tai trộm chuông. Anh khẽ nhếch môi, đầu ngón tay chăm sóc đến từng chỗ. Cảm nhận cô siết c.h.ặ.t, xa, cố ý chậm , trêu chọc ở nơi nhạy cảm nhất.

“Thích ?” Anh cố tình buông tha.

“Đừng… nữa…” Người mềm nhũn chỉ thể mặc trêu đùa.

“Ừ?” Anh nghiêng ép sát hơn, giọng mang theo chút uy h.i.ế.p.

“Thích…” Cô chỉ thể thuận theo mà gật đầu.

“Gọi là chồng.”

“Chồng…”

“Còn chạy ?”

“Chạy… chạy!”

Dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của cô khiến vô cùng hài lòng, còn trêu chọc nữa mà ôm lấy cô, cùng leo lên đỉnh.

“A Ngộ?” Tô Nam khẽ nhéo mặt cô.

Thấy cô ngất vì mệt, bất đắc dĩ liếc bản , đành giúp cô thoa t.h.u.ố.c thêm nữa mới phòng tắm xối nước lạnh.

Đợi đến khi thấy cô ngủ thật sâu, mới lộ chút lương tri. Quả thật cô mệt quá .

Anh vén lọn tóc rơi mặt cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi, lấy tư thế chiếm hữu bá đạo ôm cô ngủ.

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Quý Ngộ co trong chăn Tô Nam đang bên giường mặc quần áo.

Chiếc sơ mi đen như lụa khoác lên toát vẻ quý khí khó tả, nhưng gương mặt mang nét tà khí khiến sự ưu nhã pha lẫn chút bĩ khí, cực kỳ quyến rũ.

Lúc cô mới nhận trưởng thành hơn nhiều.

“Đối với hình của chồng em hài lòng lắm ?” Thấy cô ngẩn , Tô Nam tâm trạng . Mặc chỉnh tề xong xuôi, bước đến bên giường, cúi xuống, chống tay bên tai cô, khẽ mổ lên đôi môi đỏ một cái.

Quý Ngộ vội vùi đầu chăn. Cô chẳng quần áo để mặc, chiếc áo choàng tắm mặc lúc đến hi sinh oanh liệt tay

Mấy ngày nay giữ trong căn phòng , ngoài những lúc trần trụi , còn ác thú vị bắt cô mặc quần áo của . Chỉ một chiếc sơ mi mỏng, còn chẳng bằng quấn chăn.

“Thay , đúng đo của em.” Tô Nam khẽ , đưa hai túi mua sắm tới, một bộ quần áo và một bộ nội y.

Quý Ngộ nhận lấy, thấy ung dung . Nghĩ đến dáng vẻ như lang như hổ của mấy ngày nay, cô nào dám gì khác, chỉ gượng hai tiếng, “Anh xoay qua chỗ khác .”

“Cơ thể em chỗ nào thấy? Còn ngại gì nữa? Ngoan, em .” Tô Nam khoanh tay, tựa tường, ánh mắt ngậm như xuyên qua lớp chăn xuống thể mảnh vải che bên .

Quý Ngộ nghẹn thở. Sao trình độ của cao đến !

Tô Nam cố tình chằm chằm. Quý Ngộ ánh mắt chỉ thể lúng túng, trốn trong chăn quần áo.

Đột nhiên, điện thoại bàn vang lên.

Tô Nam nhấc máy.

“Boss! Bảy ngày!!! Bảy ngày đó! Cậu giường suốt bảy ngày hả???”

“Coi chừng thận đó! Phải là mỹ nhân kinh thiên động địa cỡ nào mới khiến đắm chìm trong ôn nhu hương bảy ngày như ?!”

phía còn cả một rừng cây đang chờ ! Chúng thể treo cổ một cây lệch đúng ? Dậy ! Ngày mai còn tiết.”

“Chào cô.” Tô Nam đến đoạn “rừng cây” thì cuối cùng cũng lên tiếng.

“… Ngài là?” Kỷ Sanh màn hình điện thoại, xác nhận gọi nhầm .

chính là cái cây cổ thụ lệch đó.” Giọng như truyền qua điện thoại khiến Kỷ Sanh – vốn quen sóng to gió lớn – cũng rùng .

“A… chào chào , Tiểu Ngộ ?” Kỷ Sanh ngượng, ho khẽ một tiếng nhanh ch.óng khôi phục dáng vẻ trợ lý lanh lợi, chuyên nghiệp.

“Đang quần áo.”

“À , , phiền nhắn giúp cô một tiếng, nếu còn thì sẽ lỡ chuyến bay.” Kỷ Sanh giọng phác họa trong đầu hình tượng đàn ông thể khiến Quý Ngộ chìm đắm bảy ngày trong ôn nhu hương.

“Được.”

“Điện thoại của em?” Quý Ngộ xong quần áo, từ trong chăn chui , thấy Tô Nam đang cầm điện thoại của liền hỏi.

“Ừ.” Anh đưa cho cô.

Tắt máy ?

Quý Ngộ chiếc điện thoại đưa, bên trong chỉ còn tiếng tút tút ngắt cuộc gọi.

“Là Kỷ Sanh ? Có chuyện gì ?”

“Nhắc em nhớ b.a.o n.u.ô.i .”

“Bao nuôi… ai?” Quý Ngộ suýt nữa nghẹn thở.

“Anh.” Tô Nam buông điện thoại, kéo cô lòng, tay ấn lên vết đỏ lộn xộn nơi cổ cô cúi xuống hôn thêm một cái.

Quý Ngộ: “…” Anh quá trêu chọc khác ?

 

Tô Nam quấn lấy Quý Ngộ suốt bảy ngày ngày đêm, mãi đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ cô mới hít thở khí tự do.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/63.html.]

Ánh nắng ấm áp chiếu lên , cơ bắp mềm nhũn như xoa dịu, thoải mái hơn nhiều.

Kỷ Sanh nháy mắt đầy ẩn ý với cô, liếc phía , “Tiểu soái ca khiến thần hồn điên đảo ?”

Quý Ngộ im lặng, vuốt tóc rũ xuống, khó khăn lắm mới che đầy cổ vết đỏ.

Bộ váy Tô Nam chọn cho cô hở vai, vai còn in rõ dấu răng, tóc che thế nào cũng kín hết.

Kỷ Sanh vén tóc cô lên, “Chậc chậc chậc, chiến đấu kịch liệt thật đấy, sợ thận hư ?”

đáp, rút một chiếc khăn lụa khoác lên vai, ngăn ánh mắt dò xét của Kỷ Sanh.

Thấy dáng vẻ , Kỷ Sanh nghi ngờ, “Cây cổ thụ lệch của chạy mất ?”

“Nói linh tinh gì , nhanh ! Không thì lỡ chuyến bay bây giờ.”

Tô Nam cùng em.

Ngồi máy bay, Quý Ngộ mới chợt nhận bất kỳ phương thức liên lạc nào của , cũng đang ở thành phố nào.

Nghĩ ngợi mơ hồ như ngủ .

Vài tiếng máy bay hạ cánh, cô Kỷ Sanh lay tỉnh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mất mát khó tả.

Nếu nơi mẫn cảm cơ thể vẫn còn đau âm ỉ, cùng những dấu hôn và dấu răng rõ ràng , cô gần như sẽ nghĩ tất cả chỉ là một giấc mộng.

Quý Ngộ trở thành phố B liền tất bật giữa công ty và trường học.

Trong lòng cô chút áy náy với Tô Nam. Với bảy ngày đó, là cô dung túng bậy, vốn là chuyện tình em nguyện, dù giang hồ gặp , cô cũng chẳng hối hận.

sâu trong lòng vẫn lặng lẽ tồn tại một nỗi tủi khó gọi tên.

Anh cứ thế ăn xong biến mất. Anh… rốt cuộc nghĩ gì? Niềm vui khi gặp còn kịp lan tỏa cảm giác mất đan xen hòa tan.

Quý Ngộ thời gian để bi xuân thương thu. Mỗi ngày ngoài việc học còn xử lý công việc công ty.

Chưa đặt chân ở thành phố B bao lâu, cô bay sang thành phố S công tác.

Năm xưa cô rời khỏi nơi trong thất bại ê chề, đồng thời cũng cắt đứt tất cả những điều .

Lần , chỉ vì công việc, mà còn vì khúc mắc đeo đẳng trong lòng suốt nhiều năm.

Ba năm qua cô điều tra rõ ràng: khi , thực tập sinh Tống Minh hề động tay xe của ba. Là Kỳ Tu vì tin tưởng cấp , tự tay, nguyên nhân chỉ vì ba cô chắn đường tài lộ của .

Chỉ tiếc tính đủ đường mà mỏ muối sớm sang tên cho cô.

Tối ngày đến thành phố S, cô mời tham dự một buổi tiệc mang tính chất thương mại.

Thường ngày Kỷ Sanh luôn theo bên cạnh, nhưng đang bàn chuyện thu mua với JY nên cùng đến thành phố S.

Quý Ngộ chọn một chiếc váy hội hở lưng, vòng eo nhỏ nhắn tôn lên hảo, đôi giày cao gót ánh đèn lấp lánh ánh sáng vụn.

“Tiểu Ngộ.” Phía vang lên một giọng .

Quý Ngộ , ý trong mắt lập tức lạnh xuống. Người lên tiếng là Kỳ Ngôn, bên cạnh là vị hôn thê mới cưới.

Trên chuyến bay về nước , cô gặp Kỳ Ngôn nhiều năm thấy. Khi đó trở về để tổ chức hôn lễ, tình cờ gặp cô máy bay, tiện thể đưa cho cô một tấm thiệp mời.

Quý Ngộ cuối cùng vẫn . Bất luận Kỳ Ngôn từng với cô chuyện gì thể tha thứ, tất cả là quá khứ. Cô tha thứ, nhưng cũng sẽ vì thế mà chùn bước.

nhắc điều gì, chỉ mỉm nhạt nhẽo. Với từng quen, cũng chỉ thể đến .

Huống chi , giữa họ chỉ còn là quan hệ đối địch.

Bởi vì ngay ngày mai, cô sẽ kéo Kỳ Tu xuống ngựa. Còn liên lụy đến Kỳ Ngôn , cô cũng chẳng bận tâm. Nếu hành ngay thẳng, tự nhiên sẽ vạ lây. lăn lộn trong quan trường nhiều năm như , trắng cũng thể thành đen, thể thật sự sạch sẽ tì vết.

Quý Ngộ mỉm nâng ly cùng những đối tác tiềm năng. Cô xinh , luôn độc , trong giới thiếu kẻ thèm . Chỉ là khí chất quá mức thanh lãnh, trợ lý lanh lợi phía chống đỡ, nên nhiều chỉ thể kìm nén tâm tư.

Hôm nay thấy cô một đến dự tiệc, đến mời rượu cũng nhiều hơn.

Ban đầu Quý Ngộ chỉ lộ diện vài vị tiền bối uy tín, uống đến men lưng chừng là định rời . Không ngờ đường liên tục chặn , khó mà thoát . Để phòng bất trắc, cô lặng lẽ đổi rượu thành nước. Sau vài lượt cụng ly, đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

Khi một vị tổng giám đốc phong độ của một công ty nào đó nhân danh bàn chuyện hợp tác mà đặt tay lên eo cô, Quý Ngộ khẽ nhíu mày chán ghét. Trước đây Kỷ Sanh đỡ đòn, cô từng vô lễ như . hiện tại cũng thể trực tiếp cho một cú quật vai.

Quý Ngộ mỉm lùi sang bên. Ai ngờ đối phương thuận thế áp sát.

định ngẩng đầu, phía một lực mạnh kéo , rơi một vòng ôm quen thuộc.

Không cần , cô cũng là Tô Nam. Hương vị ngửi vô .

“Anh… tới?” Quý Ngộ t.ửu lượng kém. Ban đầu còn chủ động uống vài ly, tự cho là tỉnh táo, nhưng trong mắt khác, khóe mắt cô ẩn chứa phong tình khó , mềm mại đến động lòng .

Tô Nam dáng vẻ chỉ nghiền nát giấu cô .

Anh siết lấy eo cô, chắn những ánh mắt dò xét xung quanh, nghiến răng , “Theo .”

Quý Ngộ như tìm bến cảng an , men say kìm nén lập tức dâng lên. Cô mơ hồ chỉ theo . Gió lạnh bên ngoài thổi tới khiến cô run lên.

Tô Nam sải bước phía , dường như để ý cô phía đang run bần bật vì lạnh. Giày cao gót lảo đảo, cô chật vật theo kịp.

Hai đến bờ sông. Tô Nam , thấy khóe mắt cô ngấn nước, cả co ro, cơn giận trong lòng tự giác dịu vài phần. Anh cởi áo khoác choàng lên vai cô, giọng vẫn lạnh, “Mặc ít như lạnh mới lạ! Còn uống rượu? Em t.ửu lượng kém đến mức nào ?”

Qua lớp vải, nắm lấy eo cô. Anh quá quen với những điểm mẫn cảm cô, chỉ cần khẽ siết một cái, cơ thể trong lòng liền mềm nhũn dựa .

“Em đổi thành nước …” Quý Ngộ lúc men say dâng lên, nên gì, chỉ cúi đầu, mượn chút dũng khí của rượu mà móc lấy ngón tay , nắm trong tay .

Giống như đang nũng. Tô Nam vốn chịu nổi dáng vẻ , yết hầu khẽ lăn.

Anh rút một điếu t.h.u.ố.c từ hộp, đặt bật lửa tay cô, ngậm t.h.u.ố.c lá, nheo mắt cô, “Châm cho .”

Quý Ngộ một cái. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm lộ cảm xúc. Gió sông lớn, bật lửa cứ sáng tắt, thử mấy vẫn châm .

Đến thứ năm ngọn lửa tắt phụt, Tô Nam kéo tay cô , xoay lưng chắn gió. Điếu t.h.u.ố.c nghiêng nghiêng giữa môi, hai tay khum . Một đốm lửa nhỏ bùng lên, châm sáng.

Hai gần, gần đến mức Quý Ngộ thể thấy ngón tay khẽ run.

Tô Nam đột nhiên rít một , để khói lăn trong phổi, bất ngờ vòng tay qua cổ cô, truyền một ngụm khói lớn sang.

Khói t.h.u.ố.c cay xộc cổ họng, Quý Ngộ ho sặc sụa, mắt ngấn lệ, “Khụ khụ… cái… Ưm…”

Âm cuối và tiếng ho phong kín trong môi. Anh cúi đầu, một tay vòng đầu cô, ngón tay luồn mái tóc mềm, ép cô sát , cho né tránh.

Từng chút một c.ắ.n mút môi cô, đầu lưỡi dễ dàng cạy mở hàm răng, thăm dò trong, quấn lấy đầu lưỡi cô.

Nụ hôn mang theo vị khói t.h.u.ố.c nồng đậm, bá đạo mà triền miên. Cô nữa chìm đắm trong nụ hôn công thành đoạt đất của .

Loading...