Nàng sụt sịt .
“Nếu ngươi thật sự hận phụ mẫu…”
Ta dừng một chút, “châm một ngọn lửa đốt luôn Hầu phủ, chẳng xong ?”
Nàng nữa.
Miệng vẫn há , nước mắt còn đọng má, cứ thế ngơ ngác .
“Nếu ngươi thật sự c.h.ế.t, tuyệt thực là cách chậm nhất, ngươi ? Thuốc độc, c.ắ.t c.ổ tay, nuốt mảnh sứ vỡ, cái nào chẳng nhanh hơn tuyệt thực?”
Mắt nàng trợn to.
2
Ta để ý đến nàng, tiếp tục .
“Còn cái vị phu quân hơn bốn mươi . Nếu ngươi thật sự mắt, g.i.ế.c là xong.”
Nói đến đây, nàng một cái.
“ gả qua là tay ngay. Như thế may mắn, dễ bàn tán. Ngươi từ từ mà , dịu dàng nhỏ nhẹ hầu hạ, giả vờ yêu đến sống c.h.ế.t rời. Đợi đến ngày xong , ai còn nghĩ đến đầu ngươi, một tân nương mới nhập môn? Hử?”
Ta vuốt phẳng nếp gấp nơi ống tay áo.
“Không còn hữu dụng hơn ?”
Ta đợi nàng kịp phản ứng.
“Còn nữa.”
Ta gương mặt lem luốc vì của nàng.
“Đừng m.a.n.g t.h.a.i con của .”
Mắt nàng chớp chớp.
“Nam nhân già , ngươi hiểu mà? Canh tránh thai, cứ uống. Còn những chuyện khác…”
Ta dừng một chút, “Nam Phong viện ? Tìm một tuấn tú, loại sạch sẽ. Mượn giống.”
Miệng đại tỷ há . Khép . Lại mở .
Nàng lùi về nửa tấc.
Ta động.
Cứ như nàng.
“Khổ thì sẽ khổ một thời gian. ngươi nghĩ mà xem, đợi c.h.ế.t , ngươi là chính thê, đứa trẻ là đích t.ử. Trong cái trạch viện đó, trong ngoài, còn ai dám sắc mặt mà đối xử với ngươi?”
Nàng gì.
Ta nàng nghĩ một chút, :
“Nhịn một chút. Nhịn qua , nửa đời sẽ dễ chịu.”
Trong phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng tim nến nổ lách tách.
“Ngươi…”
Môi nàng run rẩy hồi lâu, chỉ thốt một chữ.
Rồi một hồi lâu.
“…Uyển Thục… ngươi…”
Nàng định gì nhỉ?
À, đại khái là “ngươi trở thành thế ”.
Nói .
Cũng thôi.
Trong đầu nàng, Thẩm Uyển Thục là ngoan nhất trong ba tỷ .
Dịu dàng, hiểu chuyện, từng nhiều một câu, quá một bước.
Là khuôn mẫu của quý nữ kinh thành, là áo bông nhỏ ấm áp mặt phụ mẫu.
Ta suýt bật .
Nàng từng thấy như thế .
Không đúng.
Nàng từng thấy con thật của .
Ta dậy.
Vuốt phẳng nếp gấp váy, kéo thẳng ống tay áo.
Cằm thu , vai thả lỏng, khóe môi nhếch lên một chút.
Thẩm Uyển Thục ngoan ngoãn , trở về.
“Nếu đại tỷ mặt phụ mẫu cáo trạng, cứ việc .”
Ta nghiêng đầu.
“Ngươi đoán xem, bọn họ tin ngươi, tin ?”
Nói đến đây, cũng đủ .
Ta đến mặt nàng, kéo tay nàng.
Ta nhét hộp gấm tay nàng.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-sinh-ton-cua-ac-nu-hau-phu/2.html.]
“Quà mừng tân hôn.”
Xoay , rời .
Ra khỏi viện, qua cửa trăng, lên hành lang.
Phía bất kỳ âm thanh nào.
Trong hộp gấm là độc d.ư.ợ.c.
Không màu mùi, do tự phối.
Nói thì, thứ ban đầu cũng chuẩn cho nàng.
Khi đó đ.á.n.h hai tháng.
Cả phủ đều tam cô nương lão gia ưa thích, tự nhiên động tâm tư.
Trong viện một bà t.ử.
Yến sào, bà trộm ăn; điểm tâm, bà trộm lấy.
Nước , vải vóc ban thưởng, tiền bạc lẻ ngày lễ tết.
Phàm là thứ gì thể moi từ tiểu viện của , thứ nào bà bỏ sót.
Đi cáo trạng? Ai tin.
Sau học chữ, lật xem sách y.
Thứ khó.
Ta phối .
Mỗi ngày bỏ một chút yến sào.
Chỉ một nhúm nhỏ như .
Bà hết là buồn ngủ.
Luôn luôn gật gà, cũng thể ngủ gật.
Quầng mắt thâm một mảng, càng lúc càng đậm.
Sau đó dậy nổi giường, nữa đại tiểu tiện đều ngay đệm.
Cuối cùng thì c.h.ế.t.
Chậm.
thỏa.
Từ đầu đến cuối, một ai nghi ngờ đến .
Từ đó về , bắt đầu nghiêm túc học quy củ, nghiêm túc học nữ công, nghiêm túc giả Thẩm Uyển Thục ôn nhu hiền thục.
Rất vững vàng.
Đại tỷ cuối cùng vẫn xuất giá.
Ta .
Mười dặm hồng trang, phô trương đầy đủ.
Người bên phủ tể tướng đến nghênh , tân nương từ đầu đến cuối rơi một giọt nước mắt, ngoan ngoãn vô cùng.
Ngoan ngoãn.
Ta xong gì.
Cuộc sống của vẫn như cũ, tiếp tục thiên kim tiểu thư của .
Hội thơ , hội thưởng hoa cũng .
Viết thơ đủ, quá xuất sắc để cướp mất phong đầu của khác, cũng quá tầm thường mất mặt phủ Hầu.
Cười đoan trang, thẳng lưng, chuyện với khác nhẹ giọng mềm mỏng, ánh mắt dịu như nước xuân tháng ba.
Mệt ?
Cũng hẳn, quen thì tự nhiên như ăn cơm uống nước.
Ánh mắt phụ mẫu ngày càng hài lòng.
Trong kinh thành, nhắc đến tam tiểu thư Thẩm gia, lời khen nối tiếp lời khen, nào là tĩnh nữ kỳ thù, nào là huệ chất lan tâm, nào là Thẩm tam tiểu thư ôn uyển hiền thục, gặp Thẩm tam tiểu thư một lầm cả đời”.
Buồn c.h.ế.t mất.
Lầm cả đời là thật, nhưng chắc chắn kiểu lầm mà bọn họ nghĩ.
Ta đang đợi một mối quy túc , vì , mà là vì cần.
Trong cái thế đạo , một nữ nhân sống , tất cả đều phụ thuộc việc gả . Gả , nửa đời mới an .
Cho nên danh tiếng của , cực kỳ , đến mức khiến tất cả đều cảm thấy, cưới Thẩm Uyển Thục về nhà là phúc khí lớn nhất đời.
3
Còn về chuyện cưới về nhà thì , đó là chuyện khác.
Sau đó lâu, liền Lưu Chí bệnh.
Nói là đại phu trong phủ xem , khỏi. Mời đại phu bên ngoài một vòng, cũng khỏi. Sau đó thái y cũng tới, vẫn khỏi.
Tin tức truyền đến phủ Hầu hôm đó, đang thêu một chiếc khăn tay.
Uyên ương hí thủy.
Thêu đến mức khiến buồn nôn.