SỔ TAY SINH TỒN CỦA ÁC NỮ HẦU PHỦ - 21

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:27:10
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hãm hại quá phiền phức, quy trình nhiều, thời gian dài, còn tìm nhân chứng giả, sổ sách giả, cuối cùng lật án phản đòn.

 

Không bằng trực tiếp tìm vài tên áo đen, nhân lúc đêm tối gió lớn, một đao giải quyết cho xong.

 

Đêm đó, Lục Cẩm Trình từ nha môn Hình bộ về phủ, kiệu nửa đường, mái nhà nhảy xuống bảy tám tên áo đen.

 

Âm thanh rút đao vang lên trong gió đêm đặc biệt ch.ói tai, ánh trăng chiếu lên lưỡi đao, lạnh đến mức như thể kết sương.

 

32

 

Lục Cẩm Trình vén rèm kiệu, một cái.

 

Rồi hét lên một câu.

 

Không ”, thích khách”, cũng “hộ giá”, mà là: 

 

“Đệ cứu !”

 

Lời còn dứt, mái nhà nhảy xuống một .

 

Không áo đen, mà là Lục Hi Linh mặc giáp nhẹ màu bạc.

 

Hắn tiếp đất nhẹ, như một con mèo nhảy xuống từ đầu tường, chân đạp lên mái ngói gần như phát tiếng động.

 

thanh đao trong tay thì nhẹ.

 

Thanh trường đao mang về từ biên quan, lúc rút , cả luồng gió cũng đổi hướng.

 

Tổng cộng tám tên áo đen.

 

Lục Hi Linh từ phía c.h.é.m ngã hai tên, từ bên hông đá ngã một tên, đuổi theo năm tên còn , đ.á.n.h từ trong ngõ phố, từ phố lên mái nhà.

 

Áo đen chạy, đuổi.

 

Áo đen tản chạy, đuổi theo kẻ chạy chậm nhất mà c.h.é.m.

 

Chém xong đuổi kẻ tiếp theo.

 

Lục Cẩm Trình cạnh kiệu suốt quá trình, miệng ngừng.

 

“Tên thứ ba! Bên trái bên trái! Chạy mất một tên! Đệ , bên trái ngươi chạy mất một tên !”

 

“Chỉ thế thôi ? Trình độ cũng dám ám sát ông đây? T.ử tù gặp trong đại lao Hình bộ còn cốt khí hơn ngươi!”

 

“Ngươi chạy cái gì? Ngươi chạy nổi ? Đệ ở biên quan từng đuổi kỵ binh Bắc Địch ba mươi dặm, hai cái chân của ngươi chạy thắng bốn cái chân ?”

 

Đám áo đen chạy càng nhanh hơn.

 

Không vì tức giận, mà vì sống.

 

chạy thoát.

 

Tám tên áo đen, bảy tên Lục Hi Linh dùng sống đao đ.á.n.h ngất trói thành bánh chưng, còn một tên vì chạy quá nhanh mà ngã từ mái nhà xuống gãy chân.

 

Ta là sáng hôm mới quản gia .

 

Lúc quản gia kể, biểu cảm mặt phức tạp, nên khen nhị thiếu gia võ nghệ cao cường, nên đại thiếu gia miệng quá thiếu đòn.

 

Ta uống , xong.

 

“Ừ.”

 

Quản gia đợi một lúc, thấy thêm gì, liền lui xuống.

 

33

 

Từ đó về , “ cứu ” trở thành câu cửa miệng của Lục Cẩm Trình.

 

Đi đường theo dõi, cứu .

 

Thư phòng lẻn , cứu .

 

Thậm chí ở triều đình cãi xong , thấy đối phương dẫn gia đinh chặn đường, phản ứng đầu tiên của cũng là trốn lưng .

 

Mỗi Lục Hi Linh về nhà thăm , một nửa thời gian là dọn dẹp hậu quả cho ca ca .

 

Nửa còn là dọn dẹp hậu quả từ , ví dụ như bái phỏng những vị đại nhân gần đây kết oán với ca ca , tươi uống một chén , trò chuyện đôi câu về phong thổ biên quan, lúc “vô tình” bóp cho cái chén nứt một vết.

 

Việc Lục Cẩm Trình ngục cũng thành chuyện thường ngày.

 

Hôm nay là đắc tội với hoàng nào đó, ngày mai là vạch tội quyền thần nào đó, ngày mặt thánh thượng lời bất kính.

 

Chức quan của lên lên xuống xuống, như con diều mùa hạ, lúc bay v.út lên, lúc cắm đầu rơi xuống.

 

Lúc thăng chức thì cả triều chằm chằm, lúc giáng thì cả triều vui mừng hớn hở.

 

Rồi chẳng bao lâu thăng trở , những kẻ vui mừng còn kịp thu nụ .

 

Còn Lục Hi Linh vẫn ở biên quan tích lũy quân công.

 

Sau Lương Châu là Bình Châu, Bình Châu là Nhạn Môn Quan, Nhạn Môn Quan là Âm Sơn.

 

Quân của càng ngày càng đông, tên của bên phía Bắc Địch thành thứ dùng để dọa trẻ con nín .

 

Thánh thượng phong Trấn Bắc tướng quân, ban mãng bào, thưởng phủ .

 

Lúc triều lĩnh chỉ, da đen bóng, tay đầy chai do cầm đao, xương mày thêm một vết sẹo mới.

 

về ăn Tết, trong viện gặm đùi dê.

 

Gió biên quan thổi khô ráp, nhưng cách gặm đùi dê thì y hệt lúc nhỏ, hai tay ôm lấy, ăn đến miệng đầy mỡ.

 

Ta hỏi , biên quan khổ như , xin điều về.

 

Hắn nhai thịt, lúng b.úng:

 

“Không kiếm thêm chút quân công, lấy gì vớt ca ?”

 

Hắn nuốt miếng thịt xuống, thêm một câu:

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Giờ chức của càng cao, đắc tội cũng càng nhiều. Lần là Thượng thư Binh bộ, còn là ai. Nếu quân công của đủ cứng, thánh thượng nào cũng nể mặt ?”

 

Ta .

 

Vết sẹo mới xương mày ánh nắng trắng nhạt, là một nhát c.h.é.m từ bên hông, lệch thêm nửa tấc là trúng mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-sinh-ton-cua-ac-nu-hau-phu/21.html.]

Khi chuyện, ngón tay vô thức sờ dây quấn chuôi đao, dây mòn xù, thấm mồ hôi, thấm m.á.u, màu sắc ban đầu cũng còn nhận .

 

Ta đưa chén cho .

 

Hắn nhận lấy, uống ừng ực, tiếp tục gặm đùi dê.

 

Cây lựu trong viện kết quả.

 

Đỏ rực treo cành, nắng đông sáng lên trong suốt.

 

Ngày tháng cứ thế trôi.

 

Bình yên, thú vị.

 

Lục Cẩm Trình vẫn ở triều cái gai của , hôm nay vạch tội , mai công kích .

 

Chức quan của như con sẻ yên phận, lúc vỗ cánh bay lên, lúc rơi xuống.

 

Lúc thăng chức về nhà uống một bát rượu, lúc giáng chức thì uống hai bát.

 

Tửu lượng cũng luyện .

 

Lục Hi Linh vẫn ở biên quan tướng của .

 

Quân công càng tích càng dày, da càng phơi càng đen, vết sẹo xương mày từ màu hồng nhạt dần thành trắng nhạt.

 

Mỗi về, kẻ thù của Lục Cẩm Trình đều ngoan ngoãn một thời gian, bởi vì cả kinh thành đều , của Lục thượng thư về.

 

Vị tướng quân c.h.é.m đầu Tả Hiền Vương Bắc Địch ở Âm Sơn về.

 

Lục Cẩm Trình đường cũng ngang hơn bình thường.

 

Còn , vẫn sống cuộc sống của trong phủ.

 

Buổi sáng thức dậy, uống một chén .

 

Buổi trưa dạo trong viện, cây lựu . Nó cao thêm một đoạn, mùa xuân nở hoa đỏ rực cả cây, như đang cháy.

 

Lục Cẩm Trình cây vượng , một cái cây thì vượng gì.

 

Hắn nghiêm túc mẫu hiểu, cây cũng linh tính.

 

Ta ừ.

 

Buổi trưa ngủ một giấc.

 

Buổi chiều lúc xem d.ư.ợ.c kinh, lúc phối vài vị t.h.u.ố.c chơi.

 

Trong phòng t.h.u.ố.c bình bình lọ lọ ngày càng nhiều, vị đại phu câm mấy tháng đến một , giúp bổ sung vài loại d.ư.ợ.c liệu khó mua thị trường.

 

Ông già , tóc bạc trắng, nhưng tay vẫn vững.

 

Ông hiệu hỏi còn phối những thứ .

 

Ta , giờ dùng đến nữa.

 

Ông gật đầu, hỏi nữa.

 

Buổi hoàng hôn là lúc thích nhất.

 

Ngồi ghế dài hành lang, ráng chiều từng chút cháy lên từ chân trời, từ cam đỏ đến tím sẫm, từ tím sẫm đến xanh xám, chìm màn đêm.

 

Nha mang điểm tâm đến, chọn một miếng bánh hoa quế ăn chậm rãi.

 

Gió thổi qua, mang theo tiếng lá lựu xào xạc.

 

Thỉnh thoảng tỷ tỷ đến thăm .

 

Nàng cũng già , tóc mai sợi bạc, nhưng tinh thần còn hơn lúc trẻ.

 

Nhi t.ử nàng giờ quản lý bộ Lưu phủ, chăm sóc nàng chu đáo.

 

Mỗi nàng đến đều mang theo một đống đồ, ăn, dùng, mặc, như chuyển cả Lưu phủ sang đây.

 

Ta mang nhiều thế ăn hết.

 

Nàng ăn hết thì ăn từ từ, dù ngươi cũng chẳng việc gì.

 

Rồi hai tỷ hành lang, uống , ăn điểm tâm, chuyện vu vơ.

 

Nàng kể nhi t.ử nàng nạp thêm một , kể cháu nàng , kể trong phủ đầu bếp mới bánh hoa quế ngon hơn chỗ .

 

Ta , thỉnh thoảng ừ một tiếng.

 

Có lúc nàng đột nhiên im lặng, , một câu:

 

“Ngươi đúng là càng sống càng ung dung.”

 

Ta , gì.

 

Tết là lúc náo nhiệt nhất.

 

Lục Hi Linh từ biên quan về, Lục Cẩm Trình cũng tạm gác việc vạch tội, cả nhà ăn cơm đoàn viên.

 

Lục Hi Linh gặm đùi dê, Lục Cẩm Trình uống rượu, ăn bánh hoa quế của .

 

Lục Cẩm Trình uống nhiều bắt đầu bóc mẽ , ở biên quan nuôi một con ưng, đặt tên là “Tiểu Tâm Tâm”, ngày nào cũng gọi “Tiểu Tâm Tâm, Tiểu Tâm Tâm”.

 

Lục Hi Linh đá một cái, cả lẫn ghế ngã lăn đất, bò dậy tiếp tục uống.

 

Ta họ ồn ào.

 

Ngoài cửa sổ, cây lựu phủ một lớp tuyết mỏng.

 

Đèn l.ồ.ng đỏ treo hành lang, chiếu ánh sáng ấm áp lên nền tuyết.

 

Trong phòng đốt than, thỉnh thoảng nổ lách tách, b.ắ.n vài tia lửa.

 

Ngày tháng chính là như .

 

Bình yên, thú vị, từng ngày trôi qua.

 

Rất .

 

- Hoàn văn - 

 

Loading...