Đến góc hành lang, dừng .
Ta cũng dừng .
Hắn đầu, cứ lưng về phía như .
Im lặng vài nhịp.
“Cưới ngươi ý của .”
Giọng bình.
“Ta trong lòng.”
Khi câu , ngược sáng, rõ biểu cảm mặt, nhưng đôi mắt thì sáng.
“Gặp ở biên cương. Cưỡi ngựa b.ắ.n cung, uống rượu chơi quyền, xưng gọi với nam t.ử.”
Hắn dừng một chút.
“Không cùng một loại với những tiểu thư khuê các như các ngươi.”
Ta .
“Đời chỉ yêu một nàng.”
“Cho nên ngươi đừng ôm hy vọng với .”
“Sau , tự liệu lấy.”
Nói xong liền rời , quẹo qua góc hành lang.
Gió lùa qua cửa sổ, vạt váy khẽ lay.
Xung quanh yên tĩnh.
Ta tại chỗ, trong đầu lặp những lời một lượt.
“Cưới ngươi ý của ” , nên lúc bái đường hôm qua cái cúi là ấn xuống ?
“Ngươi đừng ôm hy vọng, tự liệu lấy.” khoan .
Tự liệu lấy?
Ta gì mà tự liệu lấy?
Tối qua tự ngủ một , sáng nay ngoan ngoãn dâng , mặt mẫu ngươi một chữ cũng ngươi .
Ta còn gì cả, ngươi bảo tự liệu lấy?
Ta trong hành lang, chậm rãi nhấm nháp bốn chữ .
Tự liệu lấy.
Có ý tứ.
Rồi đem bộ lời từ đầu đến cuối xâu chuỗi một .
Xâu xong, bỗng bật .
Hóa kẻ dễ đối phó nhất trong phủ tướng quân là ngươi, phu quân .
Ta còn tưởng trong cuộc hôn sự , mới là cần giả vờ, cần tính toán, cần một bước ba bước.
Kết quả ngày thứ hai tân hôn, ngươi cho một đòn phủ đầu.
Trước mặt trong lòng, bảo đừng ôm hy vọng, bảo tự liệu lấy.
Quang minh lạc, thẳng thắn rõ ràng.
Ngu một cách thẳng thắn.
Ta chỉnh tay áo, về viện của .
Tâm trạng bỗng trở nên thư thái.
Cảm giác đó nhỉ, giống như ngươi vốn nghĩ đ.á.n.h một ván cờ nhàm chán, đối thủ là kiểu cẩn trọng chững chạc, mỗi bước đều quy củ, ngươi kiên nhẫn chơi cùng .
Kết quả bày bàn cờ , đối phương trực tiếp đẩy tướng lên một bước.
Rất thú vị.
Phu quân, ngươi con đường tự tìm c.h.ế.t của .
Ta trở về phòng, bảo nha pha một ấm , bên cửa sổ chậm rãi uống.
Chiếc vòng kim ti nam mộc bà mẫu ban vẫn còn cổ tay, xoay xoay, nước bóng ôn nhuận, áp da dễ chịu.
Vòng .
Bà mẫu .
Ngày tháng .
Còn vị thiếu tướng quân trong lòng …
Ta nhấp một ngụm .
Không vội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/so-tay-sinh-ton-cua-ac-nu-hau-phu/8.html.]
Ngày về thăm nhà, Lục Kiêu biểu hiện dáng .
Bà mẫu chuẩn đầy một xe lễ vật, nào là nhân sâm, nhung hươu, yến sào, vi cá, nào là gấm vóc lụa là, trái cây theo mùa, chất đầy như tốn tiền.
Bà nắm tay tiễn đến cửa trong, “về hỏi thăm mẫu con”, liếc Lục Kiêu một cái.
Ánh mắt đó rõ ràng, hôm nay cho đàng hoàng một chút.
Lục Kiêu quả nhiên đàng hoàng.
Đến Hầu phủ, phụ mẫu vốn dĩ mặt mày căng thẳng.
Trong kinh thành gì tường lọt gió, chuyện đêm tân hôn tân lang phòng truyền khắp nơi.
Mẫu với ánh mắt đau lòng, phụ Lục Kiêu với ánh mắt dò xét dè dặt.
Rồi họ thấy xe lễ phía .
Mắt phụ lập tức sáng lên.
“Ôi chao, mau mau !”
Nếp nhăn mặt phụ trong nháy mắt từ nếp nhăn lo âu biến thành nếp nhăn vui , nối liền kẽ hở.
“Đi đường mệt ? Khát ? Người , dâng ! Dâng loại Long Tỉnh ngon nhất!”
Mẫu cũng tiến .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Kéo tay áo Lục Kiêu, hỏi quân vụ trong quân bận , hỏi công chúa điện hạ sức khỏe .
Lại hỏi hai chúng sống quen , ăn uống hợp khẩu vị , nha bà t.ử lời .
Nghĩ gì hỏi nấy.
Ta bên cạnh, mặt mang nụ , đoan trang, dịu dàng.
Lục Kiêu trả lời từng câu, thái độ chê .
Không quá nhiệt tình, nhưng lễ nên đều , lúc cần thì , lúc cần gật thì gật.
Phụ mẫu dỗ đến thuận theo.
Lúc tiễn cửa, vẫy tay mãi, nụ mặt kéo dài đến tận mang tai.
Lên xe ngựa.
Lục Kiêu trở về bộ mặt “ với ngươi quen”.
Ta cũng lười diễn.
Hai song song, giữa thể nhét thêm một .
Bánh xe lộc cộc, tiếng rao ngoài phố lúc xa lúc gần.
Hắn cửa sổ bên trái, cửa sổ bên .
Cả đoạn đường ai gì.
Sau khi về phủ, cuộc sống trôi như nước, bình lặng.
Thư của tỷ tỷ thì đến khá thường xuyên.
Không nàng từ chuyện đêm tân hôn, bức thư đầu tiên tận tám trang.
Câu đầu là “nam nhân ai ”, câu thứ hai là “ đừng buồn”, câu thứ ba là “ tỷ tỷ chống lưng cho ”.
Phía còn lải nhải một đống.
Nào là Lục Kiêu mắt như mù, nào là dung mạo phẩm chất của thế sớm muộn cũng hối hận, nào là bảo dồn tâm tư quản lý nội viện, đừng để ý tên khốn đó.
Viết đến chỗ kích động còn mắng mấy câu “võ tướng thô lỗ”, “mắt chuột nông cạn”, mắng xong gạch , nhưng gạch sạch, vẫn còn thấy.
Cuối cùng còn dặn tuyệt đối đừng cho khác xem những lời .
Ta nghĩ chuyện còn cần ngươi dặn .
Gấp thư , cất hộp.
Không hồi âm.
Không nên trả lời gì.
Những lời an ủi trong thư của nàng, nào là “thả lỏng tâm trạng”, nào là “đừng buồn”, , nàng ý , nhưng chỉ cảm thấy… thừa.
Ta buồn.
thư của tỷ tỷ cũng một điểm : chữ hơn .
Có lẽ khi chủ ở Lưu phủ, nhàn tình nhã hứng luyện chữ.
Nét b.út mạnh mẽ hơn , phẩy mác đều khí thế.
Đây cũng là một chuyện .
12
Ta quên mất là ngày nào .
Không là tự nghĩ thông là bà mẫu gì với .