Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 121: TRÙNG TỘC XÂM LĂNG (15)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:12:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ Lục Khanh Uyên mở là một loại sonar thử nghiệm.

Đối với con bình thường thì sẽ đau đớn, nhưng thể chịu đựng . nữ sinh c.h.ế.t, hơn nữa còn nổ đầu, xương thịt văng tung tóe kính, cái c.h.ế.t cực kỳ t.h.ả.m khốc.

Anh liếc Chử Diệc An bên cạnh, vốn tưởng cô sẽ dọa sợ, ngờ cô chẳng chút phản ứng sợ hãi nào, ngược còn nghiêm túc quan sát t.h.i t.h.ể bên trong: "Thầy Lục, em cảm thấy t.h.i t.h.ể vẻ bình thường."

cụ thể bình thường ở chỗ nào thì .

Lục Khanh Uyên lấy thêm hai bộ đồ bảo hộ mới: "Thay xem."

Họ tìm dấu vết của ký sinh trùng trong đống thịt nát , nhưng trong bộ não hỏng bét của dường như chẳng gì cả.

Đợi !

Chử Diệc An đột nhiên phát hiện một chuyện vô cùng kỳ lạ: "Thầy Lục, Vương Cầm dường như não?!"

.

Sau khi đầu của Vương Cầm nổ tung, Chử Diệc An lượt tìm thấy các bộ phận nghi là tóc, nghi là tai, nghi là nhãn cầu, nghi là răng, duy chỉ thấy đại não.

Lục Khanh Uyên lúc đang dùng kẹp gắp hai đoạn mô cơ thể màu trắng, nghi là trùng.

"Vương Cầm não, mà là những con ký sinh trùng thể lấy não thức ăn."

"Lấy não thức ăn?"

Chử Diệc An xong thì ngẩn , nếu những con ký sinh trùng lấy não thức ăn, mất đại não còn thể gọi là ?

"Loại ký sinh trùng thể g.i.ế.c c.h.ế.t vật chủ để ăn đại não, đó mô phỏng các hoạt động, hành vi, thậm chí là tư duy của vật chủ khi còn sống."

Lục Khanh Uyên bỏ những mô vụn bình thủy tinh, sắc mặt nặng nề ngoài: "Tình hình lẽ còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng."

Anh lấy điện thoại định gọi điện nữa, nhưng phát hiện thể gọi .

Tiếng tút tút báo bận.

Bất kể gọi cho ai cũng tín hiệu.

Chử Diệc An thấy tình cảnh liền lấy điện thoại của : "Thầy Lục, là thầy dùng của em ."

Của cô cũng vô dụng.

Không chỉ điện thoại, ngay cả máy tính cũng mất tín hiệu.

Xảy tình trạng chỉ hai khả năng, một là trạm phát sóng liên lạc gần đó phá hoại, hai là con chặn tín hiệu. Mỗi năm trường học cần tổ chức một lượng lớn các kỳ thi, để đảm bảo tính công bằng chính xác của kỳ thi, chặn thông tin là một phương pháp thường dùng.

Suy xét kỹ khả năng của cả hai, Lục Khanh Uyên tin vế hơn.

Ngay khi hai phát hiện liên lạc vô hiệu hóa lâu, cửa tầng lầu đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Là phòng thí nghiệm cao cấp, cấp độ an ninh của cửa cao, tiếng gõ cửa bình thường thể thấy , chính xác mà nhấn chuông cửa.

Màn hình máy tính hiển thị dáng vẻ của bên ngoài.

Một đàn ông trung niên, mập và hói đầu, ông dường như đến chút vội vàng, khi ở cửa thì thở hổn hển: "Khanh Uyên ở bên trong ? Mau mở cửa cho ."

"Người là ai thế?"

Chử Diệc An đàn ông ở cửa đầy thắc mắc.

"Hiệu trưởng trường."

Lục Khanh Uyên cô, cảm giác đó giống như bắt một sinh viên lo học hành: "Đã học năm hai mà ngay cả hiệu trưởng trường em cũng nhận ?"

Chử Diệc An lẳng lặng xa.

Chuyện cũng thể trách cô .

"Em mở cửa."

về phía cửa lớn, quen, bây giờ quen chút .

"Đợi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-121-trung-toc-xam-lang-15.html.]

Lục Khanh Uyên nhấn màn hình, phóng to khuôn mặt của hiệu trưởng lên: "Ông đến đây muộn thế , em chắc chắn là ông ký sinh ?"

Nghe cách , bàn tay Chử Diệc An đang đặt cửa lớn lập tức rụt ngay.

Bên ngoài ít ký sinh, mà đàn ông trong video là hiệu trưởng, càng là bình thường. Những kẻ ký sinh bên ngoài dựa cái gì mà tấn công ông , chỉ vì ông hói ?

Chử Diệc An: "Vậy bây giờ thế nào?"

"Em vị trí cách xa một chút, đừng chuyện."

Lục Khanh Uyên xong liền mở chức năng đối thoại bên ngoài: "Hiệu trưởng, muộn thế ông chạy tới đây chuyện gì ?"

"Chẳng lúc nãy gọi điện với về chuyện ký sinh trùng gì đó trong trường , nghĩ nghĩ thấy chút lo cho nên trong đêm tới đây."

Lý hiệu trưởng thấy liền lộ nụ : "Cậu , mau mở cửa ."

Lục Khanh Uyên mở cửa mà hỏi vặn : "Hiệu trưởng thấy đám sinh viên lang thang ở bên ?"

" lái xe tầng hầm trực tiếp thang máy lên đây luôn, gì thấy sinh viên nào."

Lý hiệu trưởng thấy vẻ lề mề của , lông mày nhịn mà nhíu : "Còn mau mở cửa, ngây đó gì? Nếu việc mệt , cho nghỉ hai ngày, về nhà mà nghỉ ngơi."

"Mau mở cửa ."

Sự kiên nhẫn của ông dần cạn kiệt, giọng cũng lớn hơn.

Mà đúng lúc , từ cuối hành lang truyền đến từng đợt âm thanh lên lầu.

Lý hiệu trưởng thấy tiếng động liền đầu , một lượng lớn sinh viên từ lầu lên. Cùng lúc đó, cánh cửa phía mở , một đôi tay lôi ông phòng thí nghiệm, kịp phản ứng thì nhốt phòng quan sát.

Lục Khanh Uyên và Chử Diệc An phối hợp với , một kéo , một đóng cửa.

Lý hiệu trưởng ở trong phòng quan sát t.h.i t.h.ể dọa cho kêu lên như vịt Donald.

"G.i.ế.c , g.i.ế.c !"

"Lục Khanh Uyên, điên ?"

Sắc mặt Lý hiệu trưởng lập tức trắng bệch, bàn tay run rẩy dữ dội, suýt nữa cầm nổi điện thoại. Trông vẻ dọa cho khiếp đảm, nhưng ai mà rốt cuộc ông đang diễn .

Lục Khanh Uyên vẫn nương tay, trực tiếp mở sonar lên cường độ g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Cầm lúc nãy.

"Á!"

Lý hiệu trưởng lập tức nhũn ngã xuống đất, mặt mày tái mét. Ông đau đớn, nhưng .

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

Lục Khanh Uyên thấy tăng công suất lên một chút, nhưng vẫn giữ ở ngưỡng gây nguy hiểm đến tính mạng con . Lý hiệu trưởng quả thực c.h.ế.t, nhưng phía ông thì nôn, phía thì phun.

Chử Diệc An bao giờ thấy cơ vòng hậu môn của ai thể sánh ngang với máy phóng tên lửa như .

Mặc dù ngửi thấy mùi nhưng cũng ngăn sự thôi thúc nôn của cô.

"Oẹ!"

Không chịu nổi nữa, cô xông thẳng nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Lý hiệu trưởng vượt qua cuộc tấn công của sonar, nhưng vẫn thể chứng minh rằng ông ký sinh. Lục Khanh Uyên Chử Diệc An đang nôn: "Em còn loại t.h.u.ố.c thử đó ?"

"Vẫn còn."

Chử Diệc An gật đầu, đó lấy một ống: " nếu dùng hết ống thì chỉ còn một ống thôi."

"Không ."

Lục Khanh Uyên đón lấy, đó mặc đồ bảo hộ .

Lý hiệu trưởng còn đang nôn thốc nôn tháo còn vẻ huênh hoang, thấy Lục Khanh Uyên phòng quan sát, ông sợ hãi lùi , hét lên như một thiếu nữ sàm sỡ: "Cậu gì? Cứu mạng! Á!!"

Động tác của Lục Khanh Uyên thô bạo, khoảnh khắc Lý hiệu trưởng t.h.u.ố.c thử chọc khoang mũi, vì đau đớn mà phát tiếng hét như một bà thím.

Anh cầm t.h.u.ố.c thử tìm Chử Diệc An: "Bao lâu thì thấy kết quả?"

Chử Diệc An: "Một phút."

đàn ông nhốt trong phòng quan sát, dọa ngất dọa tỉnh, cứ lặp lặp : "Nếu hiệu trưởng ký sinh..."

Loading...