Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 171: TOÀN CẦU CỰC HÀN (14)

Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:31:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chử Diệc An thừa nhận đôi khi sẽ đưa tay giúp đỡ khác, nhưng tất cả đều là trong điều kiện tổn hại đến lợi ích của chính .

Cô sẽ "thánh mẫu" đến mức đặt một nhân tố bất bên cạnh.

"Chúng thể đưa ông theo."

Chử Diệc An lắc đầu, "Chuyện ông bám xe chúng sẽ truy cứu nữa, cứ theo hướng vệt bánh xe, ông tự bộ về ."

"Đợi !"

Nghe thấy lời từ chối của Chử Diệc An, đàn ông trung niên một nữa gọi cô , " theo các vô dụng, kỹ năng 'Y thuật thánh thủ'!"

Hai chơi xe và trang đầy đủ, ông thực sự bỏ lỡ. Để , ông thậm chí năng lực của , "Trong tình trạng thương mà c.h.ế.t, thể chữa lành vết thương trong nháy mắt. Các đưa theo bao, chỉ lời chứ lỗ!"

Chử Diệc An thấy lời thì bước chân khựng , quả thực là một năng lực , nhưng thể lung lay quyết định của cô.

xong liền về phía cửa xe, hai hai bước, đàn ông trung niên đột nhiên từ phía vùng lên. Ông rút phắt từ trong một con d.a.o gọt hoa quả đ.â.m về phía Lục Khanh Uyên.

Thật mịa nó rượu mời uống uống rượu phạt.

Hai ở đây quan trọng, xe thì ông nhất định chiếm !

Người đàn ông trung niên lộ rõ vẻ hung ác, tuy nhiên con d.a.o trong tay ông đ.â.m trung.

Lục Khanh Uyên tránh con d.a.o, chiếc xẻng quân dụng c.h.é.m ngang qua tay ông , cú xẻng tiếp theo bổ thẳng đầu, m.á.u tươi lập tức phun như suối.

Thanh sắt lạnh lẽo chạm da thịt ấm nóng.

Khi Lục Khanh Uyên rút xẻng quân dụng , bên còn dính một miếng thịt lớn. Người đàn ông đau đớn lăn lộn mặt đất, Lục Khanh Uyên kéo ống tay áo Chử Diệc An đưa cô lên xe.

Chử Diệc An thực lên bồi thêm một nhát nữa. vì kiêng dè Lục Khanh Uyên đang ở bên cạnh, sợ thấy tâm địa độc ác nên mới tay.

Chiếc xe nghênh ngang rời , lông mày Chử Diệc An nhíu c.h.ặ.t .

Ở phía bên .

Bên cạnh đàn ông đang đau đớn lăn lộn đầy đất xuất hiện một hộp y tế màu bạc. Ông run rẩy bò dậy mở hộp, bên trong im lìm ba ống t.h.u.ố.c tiêm. Người đàn ông cầm lấy ống tiêm đ.â.m tim, sắc mặt lập tức đỏ bừng thậm chí chuyển sang tím tái. Ngay đó là một tràng co giật điên cuồng, mãi đến năm phút mới bò dậy từ tuyết.

Vết thương to hơn cả bàn tay biến mất. Ông giữa trời tuyết, theo chiếc xe xa với ánh mắt đầy căm hận...

Trong chiếc xe tuyết, Lục Khanh Uyên nhận tâm trạng Chử Diệc An kể từ khi gặp đàn ông . Anh hiếm khi lên tiếng quan tâm hỏi han, "Sao thế?"

Chẳng lẽ vì đưa ông lên xe mà cảm thấy áy náy?

"Vừa nãy chúng cứ thế thả ông một cách đơn giản như , ông sẽ tìm chúng báo thù chứ? Biết thế lúc nãy nên nhổ cỏ tận gốc."

Mẹ kiếp, càng nghĩ càng thấy hối hận.

Chử Diệc An tặc lưỡi một cái, lúc đó nên do dự.

Đây là áy náy, đây rõ ràng là Diêm Vương đang hối hận vì siêu độ cho .

Lục Khanh Uyên dời tầm mắt trở phía , "Ông thương nặng như thế, sống bao lâu . Huống hồ biển mênh m.ô.n.g, dễ gặp như ."

Người đàn ông trung niên thể "diệu thủ hồi xuân", Chử Diệc An thiên về khả năng ông vẫn còn sống. Lục Khanh Uyên đúng, thế giới rộng lớn thế , thể dễ dàng gặp . Hơn nữa g.i.ế.c ông trong vòng chơi cũng vô ích, rời khỏi trò chơi thì sống thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-171-toan-cau-cuc-han-14.html.]

Thôi bỏ , coi như mỗi ngày một việc thiện. Chử Diệc An thở dài một tiếng.

Lục Khanh Uyên thấy tiếng cô thở dài thì liếc cô một cái —— Tiểu Diêm Vương.

Chử Diệc An hề suy nghĩ lúc của , cô cầm bản đồ lên nghiên cứu nghiêm túc, "Chúng còn cách Lục Châu bao xa nữa ạ?"

"Theo tốc độ , ban đêm băng qua nội đô, ba ngày nữa là thể tới nơi."

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

Xem bản đồ bằng hỏi máy định vị hình . Chử Diệc An thì gật đầu, nghĩa là ngày thứ mười hai của trò chơi là thể đến Lục Châu. Thời gian tranh top mười nghìn lẽ , nhưng top năm mươi nghìn chắc vẫn thể phấn đấu. Top năm mươi nghìn chơi thông quan thể nhận 50 điểm tích lũy, vẫn thơm.

Chử Diệc An ước tính một chút, cảm thấy đạt thứ hạng cũng khá . Dù điểm tích lũy cũng giống như tiền, ai chê nhiều cả.

Ngày thứ chín của trò chơi, nhiệt độ trung bình -22 độ C.

Ngày thứ mười của trò chơi, nhiệt độ trung bình -24 độ C.

Hai ngày nhiệt độ nhiều đổi, từ trong thành phố ngoài ngày càng đông.

Xe tuyết trong quá trình di chuyển ngang qua khu nội đô vẫn gây sự chấn động, nhưng họ kinh nghiệm từ . Đạp lút ga, ai tới cũng dừng, chỉ cần hơn trăm chặn đường phía , xe tuyết đủ sức để tông văng những .

Họ còn gặp một bộ chạy nạn.

Trên vùng đất trắng xóa, những nhỏ bé như những con kiến đen. Nhiệt độ lạnh giá khiến họ bỏng lạnh, những chạy nạn ai nấy đều mệt mỏi rã rời, bước lảo đảo. Mục tiêu của họ là dãy núi thể thấy bằng mắt thường, ánh nắng buổi trưa tỏa xuống đỉnh núi, sông băng phản chiếu ánh sáng màu cam đỏ như những viên bảo thạch rực rỡ.

Đợi khi vượt qua ngọn núi đó, nhiệt độ ở phía bên núi sẽ cao hơn ở đây vài độ! Tiếc rằng ngọn núi trông thì gần mắt, nhưng thực tế còn quá xa. Nhìn núi thì gần, chạy thì xa. Đoàn ban đầu hàng trăm , đang bỗng ngã xuống, ngủ một giấc tỉnh nữa, còn lạc mất trong tuyết lớn...

Con cái lạnh cực độ bào mòn gần hết hy vọng cầu sinh.

"Đằng một chiếc xe!" Đột nhiên chỉ về phía hét lớn.

Âm thanh mang một tia sức sống cho đoàn đang c.h.ế.t lặng, tất cả đều đầu phía .

Xe! là một chiếc xe!

Những chạy nạn kích động vẫy tay với chiếc xe phía , dùng chút sức tàn cuối cùng chạy về phía chiếc xe. Tiếc rằng chiếc xe dừng , lướt ngang qua họ thẳng. Một đám đói lạnh thể chạy thắng xe , họ chỉ thể trơ mắt xe đến xe . Tuyệt vọng một nữa bao trùm tâm trí, ôm lấy và con cái , lặng lẽ để mặc nước mắt biến thành vụn băng mặt.

"Chiếc xe đó hình như ném thứ gì ngoài." Có xa, mơ hồ thấy chiếc xe đó dường như dừng . Một bước xuống xe, kéo một thứ gì đó ném xuống nền tuyết.

Thứ ném thì thể là đồ .

Họ còn sức để chạy nữa, cơn đói và cái lạnh khiến họ ngay cả sức để chuyện cũng . Đôi chân sớm đông cứng đến mất cảm giác bước một cách máy móc, họ mất một lúc lâu mới đến vị trí ném đồ.

Đó là một cái bọc quấn bằng tấm ga trải giường màu xám. Không bên trong là thứ gì, nhưng tấm ga thể dùng để giữ ấm. Có vươn tay định thu tấm ga , đột nhiên cảm thấy tay gì đó đúng.

Họ mở tấm ga , một tiếng "loảng xoảng" vang lên, những thứ bên trong lăn ngoài.

Là bánh quy cao đường, cao năng lượng!

Một bọc lớn đầy ắp bánh quy khiến đám đang đói khát lập tức lao , xé bao bì và nuốt ngấu nghiến.

Lương thực cứu mạng đây !

Mọi ngừng nhét miệng, nghẹn thì vốc một nắm tuyết nhét mồm. Cho đến khi cảm giác đói dần biến mất, xung quanh vang lên những tiếng nức nở khe khẽ...

Rõ ràng quãng đường phía còn xa, nhưng dường như họ thấy hy vọng.

Loading...