Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 235: QUÁI DỊ GIÁNG LÂM (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:04:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , Chử Diệc An đột nhiên nhớ tới gợi ý lúc bắt đầu trò chơi ——
Giả vờ thấy !
Cái sự giả vờ chắc chắn là điều kiện, ít nhất lừa đối phương.
Ánh mắt cô hề chuyển dịch, nhưng tiêu cự thả lỏng, chằm chằm chiếc cột phía mặc áo vải đen mà lẩm bẩm một : "Trên cái cửa một cái hố nhỉ?"
Trong lúc chuyện, cô bước qua ngưỡng cửa.
Nụ khuôn mặt mặc áo vải đen vốn đang tươi rói bỗng biến thành oán hận, chằm chằm bóng lưng cô đang dần xa.
Dù thoát an , nhưng đầu tiên ở trong loại trò chơi , cô dọa cho mồ hôi đầm đìa. Ai mà ngờ ngày đầu tiên trò chơi đụng sự quái dị. Vòng chơi thực sự khiến cảm thấy sợ hãi.
, phía Trư Thần thế nào ?
Chử Diệc An ở nơi ánh mặt trời thể chiếu tới, đó dùng đạo cụ mua bằng tiền để liên lạc với Chu Thiên Quảng.
"Trư Thần, đang ở ? đến tìm ."
"Chử đại, em đang ở trong một quán bar. Trên sân khấu một phụ nữ đang nhảy t.h.o.á.t y, cái thuộc về hành vi k.h.i.ê.u d.â.m , em nên báo cảnh sát ?"
"Tốt nhất nên ngậm miệng , đừng chuyện với bất kỳ ai, và đưa phương thức liên lạc cho ."
Mặt trời của thế giới cũng kỳ lạ. Cho dù Chử Diệc An đang ánh nắng bao phủ, nhưng cảm thấy chút ấm áp nào. Một loại cảm giác âm u, khó tả cứ bám theo như hình với bóng. Chử Diệc An lấy điện thoại chuẩn mở máy, thì thấy trong hình phản chiếu của màn hình điện thoại một bóng đen cách cô xa gần.
Nhìn thấy bóng đen, Chử Diệc An cảm thấy càng lạnh hơn.
Cô dám đầu . Phải giả vờ như phát hiện bóng đen đó.
Chử Diệc An cúi đầu nghịch điện thoại, thực chất là đang nhắn tin cho Chu Thiên Quảng: "Cậu chú ý cái bóng chân những xung quanh, bóng chính là 'quái dị'. Nếu gặp , nhất định bình tĩnh. Giả vờ như thấy nó, đừng bất kỳ tương tác nào với nó."
"Chử đại, chị rợn quá." Chu Thiên Quảng nhịn xoa xoa cánh tay, đó ngẩng đầu quanh quán bar một vòng, "Quán bar tối quá, em ngoài đợi chị."
Sau đó báo vị trí hiện tại của : Đường Hoàng Hậu, quận Phụ Thành.
Chử Diệc An lập tức dùng điện thoại tìm tuyến đường đến đó. Vận khí , từ ngôi chùa đến điểm đích một chuyến xe buýt trực tiếp, cô thẳng theo định vị tìm đến điểm xuất phát của xe buýt. Có lẽ vì đang giữa trưa nên xe buýt mấy . Khi lên xe, cô còn đặc biệt xác nhận chiếc xe và tài xế đều bóng chân, lúc mới bỏ tiền xu và xuống vị trí gần cửa xe nhất.
Tài xế bình thường, nhưng hành khách lên xe chắc bình thường.
Chử Diệc An lấy điện thoại , màn hình vẫn phản chiếu một bóng đen. Bóng đen chỉ cách cô đúng một ghế trống. Khi nhận bóng đen bám theo lên xe, cô như đống kim. Mới trò chơi nửa tiếng, cô chạm mặt "quái dị" hai .
Chử Diệc An cúi đầu cài đặt chế độ nhắc nhở khi đến trạm điện thoại, ngay đó mở một trò chơi nhỏ để đ.á.n.h lạc hướng chú ý, cho đến khi điện thoại vang lên tiếng thông báo đến trạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-235-quai-di-giang-lam-2.html.]
Cô bước xuống xe buýt, lấy điện thoại nữa, bóng đen phía màn hình biến mất từ lúc nào . Điều cuối cùng cũng khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Trư Thần bước từ quán bar, đợi cô ngay tại trạm xe buýt. cả hai đều là đầu gặp mặt bằng hình , chẳng ai nhận ai. Mãi cho đến khi họ về trang phục của , hai mới hội quân thuận lợi.
Trư Thần khi thấy thật của Chử Diệc An thì ngẩn một chút, cứ ngỡ Chử đại là một phụ nữ ngoại hình và tinh thần đều cứng rắn, ngờ thứ cứng rắn của cô chỉ tinh thần mà thôi. Một cô gái trông mềm mỏng ngoan hiền, mà thể hóa thành gà cục tác vác s.ú.n.g g.i.ế.c sạch bốn phương, còn thể phát động con mồi khởi nghĩa, quan trọng nhất cô còn là hạng 6 bảng xếp hạng tiềm lực cực cao, đúng là thể mặt mà bắt hình dong.
"Chào Chử đại!" Chu Thiên Quảng chào hỏi với tâm trạng phấn khích.
Chử Diệc An tiên cái bóng chân , đó mới mỉm : "Chào , Trư Thần."
Mọi gặp mặt. tiếp theo gì? Chử Diệc An bảo Chu Thiên Quảng xem hiện tại kế hoạch gì .
"Em thấy vòng là 'Quái dị giáng lâm', cũng thể xuất hiện quái dị, thì cứ đừng tiếp xúc với ngoài là đúng chị? Hay là chúng thuê một căn nhà ở lỳ trong đó mười ngày? Hai chúng cộng bốn nghìn tệ, trốn trong nhà thuê sống mười ngày chắc khó ."
Ý tưởng của Trư Thần và Chử Diệc An hẹn mà gặp.
Tuy nhiên... "Chúng chỉ bốn nghìn tệ ."
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
Trư Thần dù cũng thấy Hộp Bách Bảo của cô, Chử Diệc An mang Hộp Bách Bảo cầm đồ dĩ nhiên tránh mặt . Khi Chu Thiên Quảng thấy Chử Diệc An và ông chủ tiệm cầm đồ tiền trao cháo múc, cả đều đờ đẫn. Không ngờ trong lúc bộ chơi đang thiếu hụt kinh tế, Chử đại bắt đầu đem đạo cụ trò chơi của cầm đồ . Nhất là khi rời , Hộp Bách Bảo trở tay cô.
Đây chẳng khác nào tay bắt giặc. Trò chơi còn thể chơi kiểu ?
Chử Diệc An lúc trong tay hai vạn tiền mặt, cô vỗ vỗ xấp tiền trong tay: "Đi thôi, thuê nhà."
Có tiền. Ở mười ngày. Chắc chắn ở nhà .
Lúc , Trư Thần bàn luận với bên môi giới vô cùng rành mạch: Nhà đối diện góc nhọn của kiến trúc khác thuê, đường cong hình cánh cung thuê, tòa nhà kính phản quang thuê, vì sát khí quá nặng; Nhà đối diện trực tiếp với mặt lộ hoặc cột điện thuê, vì xung khí quá mạnh; Nhà thiếu ánh sáng, thể "tàng phong tụ khí" thuê, vì âm khí quá thịnh; Nhà ở nơi hẻo lánh, xung quanh nước thải, cống rãnh hôi thối thuê, vì uế khí quá nặng...
Chử Diệc An mà ngẩn ngơ, nhưng cảm thấy cao siêu: "Cậu cũng hiểu về phong thủy ?"
"Em mới học mạng thôi." Chu Thiên Quảng đưa màn hình Baidu điện thoại cho cô xem, "Cứ theo cách mà tìm thôi, chúng tiền, lo tìm chỗ phong thủy để ở."
Học đôi với hành. Trư Thần đúng là chút đầu óc đấy.
Cuối cùng họ quả thực tìm một căn nhà , căn hộ ba phòng ngủ trong khu chung cư cao cấp, hướng tọa Bắc triều Nam, phong thủy cực giai. Thuê ngắn hạn nửa tháng, giá một vạn! Cũng . Dù Hộp Bách Bảo ông nội ở đây, áp lực về kinh tế.
Để mười ngày trốn chạy thuận lợi, hai bận rộn mua sắm vật tư. Trong nhà thuê vốn một chiếc tủ lạnh lớn, nhưng Chử Diệc An vẫn mua thêm một chiếc tủ đông để trữ thức ăn. Vòng chơi Chử Diệc An ăn lương khô và mì tôm suốt mười mấy ngày, cô đặc biệt mua đủ loại món thích ăn.
Trên đường họ cũng gặp hai bóng, đều họ phớt lờ cho qua. Khi hai kéo đồ đến cửa siêu thị thì kiệt sức, Chử Diệc An đặc biệt gọi một chiếc xe tải nhỏ. Bên đường truyền đến tiếng còi xe, xe tải đến nơi.
Chử Diệc An theo thói quen cái bóng của chiếc xe tải, tuy nhiên chiếc xe vô tình hữu ý đỗ ngay trong bóng râm của tòa nhà cao tầng. Điều khiến căn bản cách nào phân biệt chiếc xe đó bình thường .
Cả hai đều khựng tại chỗ, lưỡng lự dám lên xe. Mà tiếng còi xe tải vang lên nữa, thúc giục họ mau ch.óng lên xe...