Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 243: QUÁI DỊ GIÁNG LÂM (10)
Cập nhật lúc: 2026-01-27 08:26:58
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Luồng t.ử khí lạnh lẽo dần bao trùm lấy cô, Chử Diệc An cả cứng đờ thứ bên cạnh giường đang từng chút một áp sát về phía , giống như con cá thớt đợi mổ thịt.
Cứu... "Cứu mạng!"
Chử Diệc An dồn hết sức bình sinh mới rặn một câu từ trong cổ họng.
"Tạch" một tiếng, ánh sáng tràn ngập mắt, áp lực cũng theo đó mà nhẹ . Lục Khanh Uyên mặc đồ ngủ cửa phòng, ánh mắt quan tâm cô: "Tiểu Chử thế? Gặp ác mộng ?"
Chử Diệc An bàng hoàng mở to mắt, lưng toát mồ hôi lạnh.
"Vừa nãy..."
Chử Diệc An định với rằng nãy quái dị ngay cạnh giường , nhưng lời đến cửa miệng dám thốt . Nếu con quái dị đó vẫn còn ở gần đây, cô chẳng là tiết lộ việc thể thấy nó . Như chẳng khác nào tự tay dâng cho quái dị cái lý do để g.i.ế.c .
"Vừa nãy em mơ thấy một cơn ác mộng kinh khủng." Cô túm c.h.ặ.t chăn, lưỡng lự thêu dệt một cái cớ.
"Ác mộng ." Lục Khanh Uyên thốt từ đó, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua ngoài cửa sổ, "Có lẽ do đổi chỗ nên ngủ ngon, hâm cho cô một ly sữa nóng nhé."
"Dạ thôi ạ." Chử Diệc An lắc đầu. Nghĩ đến việc quái dị thể đang ở gần đây, cô ngủ nổi nữa.
"Được . Nếu chuyện gì cứ dậy gọi , ở ngay phòng bên cạnh."
Cánh cửa khép nhẹ nhàng, trong phòng chỉ còn cô. Chử Diệc An giường ngủ , căng thẳng vò nát góc chăn. Cô cố gắng về phía cửa sổ những nơi khác, cầm lấy điện thoại bên gối định dùng nó để g.i.ế.c thời gian.
Tuy nhiên mở điện thoại, màn hình đen kịt hiện lên một khuôn mặt quỷ da trắng bệch, hai má hóp sâu. Máu từ đôi mắt nó chậm rãi chảy , ánh mắt oán độc đang xuyên qua màn hình chằm chằm cô.
Chử Diệc An sợ đến mức run tay, điện thoại rơi xuống chăn. Thế nhưng mặt quỷ màn hình hề biến mất, ánh mắt vẫn đóng đinh về phía cô. Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng dòng điện xèo xèo, ánh đèn bắt đầu chớp tắt liên hồi.
Chử Diệc An đột ngột dậy, định xỏ giày chạy ngoài, nhưng đầu ngón chân chạm cảm giác như chạm giấy —— Vị trí đặt đôi giày bông của cô biến thành một đôi giày giấy gia công thô sơ và ám .
Chử Diệc An giật thót , chân trần lao khỏi phòng khách.
"Thầy Lục, Lục Khanh Uyên!"
Cô dùng sức đập mạnh cửa phòng ngủ chính, may mắn , Lục Khanh Uyên mở cửa. Chử Diệc An như ma đuổi lách trong phòng , trong lúc hoảng loạn đ.â.m sầm l.ồ.ng n.g.ự.c , bấu c.h.ặ.t lấy tay áo .
"Không , ." Lục Khanh Uyên đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, ánh mắt phía cô đầy lạnh lẽo.
Đôi giày giấy đang từng bước tiến gần Chử Diệc An vì kiêng dè thực thể quái dị còn kinh khủng hơn cả ở phía nên khựng , từ từ biến mất. Giống hệt như hồi chiều.
"Lại gặp ác mộng ?"
"Vâng." Giọng Chử Diệc An run rẩy vì căng thẳng, trong lời mang theo sự sợ hãi và tủi mà chính cô cũng nhận .
Dáng vẻ hệt như một con thỏ sợ giun đất, chạy đến địa bàn của rắn độc để tìm kiếm sự che chở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-243-quai-di-giang-lam-10.html.]
Thật nuốt chửng lấy cô .
Đầu lưỡi Lục Khanh Uyên áp sát vòm họng , kìm nén d.ụ.c vọng của bản . Anh ôm cô lòng, khẽ khàng và ôn tồn trấn an. Đợi đến khi luồng khí âm u biến mất, cô mới ngẩng đầu về phía phòng khách. Ngoài phòng khách tối om như mực. Lục Khanh Uyên định kiểm tra, Chử Diệc An vội vàng giữ .
"Không ." Lục Khanh Uyên đến cửa phòng, thử bật đèn nữa, tiếc là ngoài hai tiếng rè rè của dòng điện, đèn căn bản sáng .
"Thầy Lục, em thể ngủ ở phòng một đêm ạ?" Chử Diệc An bám sát lưng hỏi, "Em đất là ."
Xem là dọa cho khiếp đảm thật . Lục Khanh Uyên mỉm ôn hòa với cô: "Được."
Thực tế thì việc đất cũng chẳng giải quyết nỗi sợ của cô là bao, dù khi ngủ Lục Khanh Uyên còn đặc biệt chuẩn cho cô một ly sữa nóng an thần.
Giường của Lục Khanh Uyên lớn và trông đắt tiền. giường của dạng đặc, gầm giường cách mặt đất hai mươi phân. Nếu con quái dị đó trốn gầm giường thì , cô mở mắt là đối mặt với nó; vạn nhất xuyên qua khe hở, cô thấy ở phía đối diện giường thò một đôi chân trắng bệch giày giấy...
Chỗ của Chử Diệc An khéo ngay sát cái khe hở đó, cái khe tối om đen ngòm luôn khiến con nảy sinh đủ loại liên tưởng. Một khi liên tưởng xuất hiện thì cách nào dừng , và càng lúc càng đáng sợ.
"Thầy Lục!" Chử Diệc An rốt cuộc nhịn nữa, cô ôm chăn bò dậy khỏi mặt đất, "Em thể ngủ cạnh ?"
Vòng chơi quá dọa . Điểm tích lũy cần cũng , chứ quái dị g.i.ế.c thì thực sự quá kinh khủng.
"Lên đây ." Nhận sự đồng ý của Lục Khanh Uyên, Chử Diệc An ôm chăn lóng ngóng leo lên giường, quấn c.h.ặ.t lấy chăn của , lặng lẽ xích gần Lục Khanh Uyên một chút.
"Thầy Lục, em xin ." Hành động hôm nay của cô hệt như một kẻ cố ý tìm đủ lý do để leo lên giường một đàn ông lạ mới quen vài ngày . Trong tình cảnh thực sự khó xử, cô thấy cần giải thích cho một chút. Đợi đến khi cảm thấy luồng khí âm u biến mất, cô mới dám ghé sát tai nhỏ giọng : "Thực em gặp ác mộng, mà là em gặp... quái dị."
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
Cô khẽ, đặc biệt là hai chữ cuối, giống như một luồng gió nhỏ thổi qua vành tai Lục Khanh Uyên.
Trong bóng tối, đôi mắt đàn ông tối sầm trong tích tắc. Ngay đó Lục Khanh Uyên xoay , đối mặt cô: "Quái dị?"
"Thật mà, em dối , chuyện em đạp xe đ.â.m kính lúc cũng là vì nó đấy." Chử Diệc An nhỏ giọng kể cho về đặc tính của quái dị, "Chúng thể tùy tiện g.i.ế.c , chỉ khi xác định con thể thấy chúng thì chúng mới tay. Vì đây em đều giả vờ thấy để thoát mấy . cái thứ đó khác hẳn những thứ khác, nó dường như nhắm trúng em ."
Thứ hồi chiều và thứ đêm nay dường như đều là con quái dị gặp đường lúc . Bị một con quái dị cực hung nhắm trúng là cảm giác thế nào? Chử Diệc An thấy lưng lạnh, nhịn xích gần Lục Khanh Uyên thêm chút nữa.
" lạ lắm, hễ ở đây là nó biến mất. Anh bùa hộ mệnh thần kỳ nào ?"
Cô ít sách ở nhà Lục Khanh Uyên, quái dị thể g.i.ế.c nhưng nhiều loại bùa hộ mệnh khác . Năng lực từ cao đến thấp, chiếc gương Bát Quái cô rút đó là một trong đó.
Tiếc rằng . Thứ thể dọa cho quái dị bỏ chạy chỉ bùa hộ mệnh, mà còn những thứ quái dị còn hung tàn hơn cả chúng.
Lục Khanh Uyên nguồn nhiệt đang ngừng nhích gần , tự hỏi nếu lúc cái sống nhỏ bé mặt cô đang bám lấy thực chất là thứ gì, liệu cô dọa cho hồn xiêu phách lạc .
Người sống nhỏ bé trong cơn sợ hãi sẽ mùi vị thế nào nhỉ?
Đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m qua hàm răng, bóng tối bao trùm lấy bộ đôi mắt...