Võ Trấn Xuyên cảm thấy như đống lửa.
Lúc Hoắc Hằng mang thư về cho , đặc biệt xem qua, thấy vấn đề gì, nhưng nét chữ là thứ thể bắt chước, với tầm của chắc thấu thật giả.
Giờ Vạn Thiết Dũng lấy một tờ khác, rốt cuộc...
cái nào mới là thủ thư thật?!
Võ Trấn Xuyên lo lắng đến mức trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Đám đại sư thư pháp bấm bụng nhận lấy bức thủ thư từ tay Vạn Thiết Dũng, bắt đầu giám định kỹ lưỡng mặt .
"Nhắc mới thấy buồn , lúc lão t.ử hoàng thành, kẻ cố tình lừa lão t.ử tìm nhà xí, tìm cả canh giờ mới giải quyết đại sự!
Đợi đại đương gia của lão t.ử Hoàng đế, nhất định bảo quản lý đám trong hoàng thành cho , đến cái nhà xí cũng trang đầy đủ thế hả?
Suýt nữa thì lão t.ử nghẹn c.h.ế.t!" Vạn Thiết Dũng oang oang.
Trình Nghiêu nhướng mày: "Vạn thủ lĩnh, cái đó là gì, bản thiếu gia còn thấy chuyện buồn hơn!"
Võ Trấn Xuyên chợt linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, khoảnh khắc , Trình Nghiêu : "Ông , liền kẻ mạo danh ông, bảo bản thiếu gia giao thủ thư cho !
bản thiếu gia ngu, cái trò dịch dung rẻ tiền đó chỉ là tiểu xảo, qua mắt !?
Thế là liền đưa luôn cái đồ giả mà đại đương gia thuê cho !
Cái tên ngốc đó mừng hớn hở cầm mất !"
"Đồ giả hả, chỗ bản thiếu gia còn đầy đây , mười bức tám bức vẫn lấy !"
"Lúc bản thiếu gia lăn lộn giang hồ, thủ đoạn gì mà từng thấy qua?
Muốn đề phòng đám tiểu nhân các ngươi chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay !?"
"Thật sự tưởng đồ để trong cạp quần bản thiếu gia ?
Ngu xuẩn hết chỗ !" Trình Nghiêu bồi thêm.
Lời của Trình Nghiêu từng chữ từng câu đều như xỉa xói tim Võ Trấn Xuyên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hắn biến sắc, đầu óc bắt đầu mụ mẫm.
Giả ư!?
Bức thư sai Hoắc Hằng lừa về là giả ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1003-la-that-hay-gia.html.]
Tên Trình Nghiêu quả thực đáng hận!
sự việc đến bước cuối cùng, dám manh động, chỉ thầm hy vọng nếu...
nếu đám đại sư thư pháp vấn đề, vẫn còn cơ hội!
Chỉ điều, những đại sư ai nấy đều nghiên cứu thư pháp vài chục năm, việc kiểm chứng chẳng tốn bao nhiêu thời gian của họ.
Chưa đầy hai khắc đồng hồ, mấy họ chuyền tay xem một lượt, cuối cùng đưa bức thư cho đám gia thần.
"Theo ý kiến của tiểu nhân, nét chữ bức thủ thư giống hệt thủ b.út của Trung Nghĩa Vương để khi còn sống, dấu vết giả."
"Con dấu cũng là thật..."
Những lời lập tức dập tắt hy vọng của Võ Trấn Xuyên.
Đám gia thần biến sắc, từng một cầm lấy bức thư xem xét kỹ lưỡng.
Dẫu vài kẻ trung thành với Võ Trấn Xuyên, nhưng lúc bằng chứng thép bày mắt, nếu họ thừa nhận thì chính là bất trung!
Thiên hạ sẽ chê!
Võ gia sở dĩ thể khởi nghĩa, nhận sự hưởng ứng rộng rãi chính là nhờ danh nghĩa của Trung Nghĩa Vương!
Hiện giờ di mệnh của Trung Nghĩa Vương là cho phép họ đối đầu với con cháu Chiếu Linh Quận chúa, ...
trận đ.á.n.h còn cần thiết nữa ?!
Chưa bàn đến việc chắc thắng, dẫu thắng thật chăng nữa thì danh chính ngôn thuận, bất trung bất nghĩa bất nhân, cũng chẳng thể vững ngai vàng!
Sắc mặt lúc đều khó coi vô cùng, hết xanh đỏ, xám ngắt...
"Chuyện ...
...
Võ gì ?" Cách xưng hô lập tức đổi.
Võ Trấn Xuyên suýt chút nữa là thở nổi!
"Các vị, Võ Trấn Xuyên lẽ nào là hạng tiểu nhân đó !?
Chắc chắn là Tiểu Diêm Vương tìm cao nhân bắt chước nét chữ đến mức thể phân biệt như thế !" Võ Trấn Xuyên lập tức thanh minh.
"Xúy —" Trình Nghiêu mỉa mai, "Đối phó với ngươi, còn cần dùng đến cái loại thủ đoạn hạ lưu đó ?"