Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 1022: Vây công

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:34:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêm Như Ngọc nhếch môi, nở nụ xa: "Không thích, lão t.ử khó khăn lắm mới kết bạn, thể cứ thế mà ?"

 

"..." Cơ mặt Hoắc Nguyên giật giật hai cái.

 

Rõ ràng cô cố ý!

 

thực sự hiểu nổi Diêm Như Ngọc.

 

Đi cùng đám ?

 

Ăn uống bất tiện, đến thô cơm nhạt cũng , suốt dọc đường đồ rừng, rau dại, bánh lương khô, một vốn sống trong cảnh cẩm y ngọc thực thể chịu nổi!?

 

Hoắc Nguyên đầy oán niệm.

 

May mà sắp tới Tây Hương , chỉ cần nhẫn nhịn thêm hai ba ngày nữa là .

 

Thế nhưng đêm đó, khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.

 

Đoàn suốt dọc đường hiếm khi qua quán trọ, đa đều ngủ ngoài trời, thỉnh thoảng cũng gặp dã thú hung dữ, nhưng vì đống lửa mặt nên hầu hết đều bình an vô sự.

 

Tuy nhiên, đêm nay gì đó khác lạ.

 

"Oanh ——"

 

Xung quanh liên tục vang lên những âm thanh khiến tê dại cả da đầu.

 

Mọi căng thẳng tột độ.

 

"Qua ngọn núi là tới Tây Hương , đừng sợ, chúng đuốc, dã thú sẽ dám gần ..." Cố Tam Khuê vội vàng trấn an.

 

Thế nhưng thâm tâm cũng hoảng loạn kém.

 

Ngọn núi nhỏ lớn nhưng ở Tây Hương khá nổi tiếng vì nhiều sói, thợ săn chẳng mấy ai dám con đường .

 

Lúc chạy nạn, họ gặp may nên đụng mãnh thú, thành hai ngày nay cũng lơ là nhiều.

 

Giờ tiếng sói hú, họ chỉ cảm thấy chân vững.

 

" sợ quá..." Cô nương A Dung ánh mắt nhạt nhòa lệ, ánh lửa trông càng rõ mồn một.

 

"Á!" Vừa chạm mắt với A Dung, đột nhiên hét lên, chỉ về phía cô nương đó.

 

Mọi đầu , tóc gáy dựng hết cả lên.

 

Những đốm sáng xanh lè đang từ từ áp sát.

 

Nhìn kỹ , chúng chỉ đến từ một hướng, mà là từ tứ phương tám hướng.

 

Như thể đang ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1022-vay-cong.html.]

bao vây họ.

 

"Đàn sói!

 

Nhiều sói quá!

 

Phải đây?!"

 

"Lên cây!

 

Mau lên cây!" Chẳng ai thốt lên câu đó, ngay lập tức nhanh ch.óng trèo lên những cái cây gần đó.

 

Tên trộm A Thu bỏ , lúc ngoài Diêm Như Ngọc và Hoắc Nguyên thì còn năm nam ba nữ.

 

Thế nhưng trong đám , Nguyên Kiều và Nhị Nha là ngoài, quả nhiên ngay lập tức bỏ rơi, những khác nhanh ch.óng chiếm hết chỗ cây.

 

Nguyên Kiều tinh thần căng thẳng, lập tức với Nhị Nha: "Để g.i.ế.c chúng, em mau trèo lên!" Dứt lời, liếc Diêm Như Ngọc một cái: "Cả cô nữa, lên cây mau!"

 

Thời gian qua, Tiểu Ngọc cô nương nhường cho ít đồ rừng.

 

cũng nhận cô gái chắc hẳn cũng chút võ công, nhưng đối mặt với bầy sói đông thế , ai chút võ vẽ đó ăn thua gì ?

 

"Không !

 

Không g.i.ế.c chúng!" Nhị Nha bình thường ít , giờ cũng vội vàng lắc đầu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Dù dọc đường những ít chèn ép họ, nhưng dù cũng cùng bao lâu nay!

 

Làm thể tay với họ!?

 

"Đại đương gia, sói vẻ đông..." Da đầu Hoắc Nguyên như nổ tung.

 

Không lẽ c.h.ế.t ở đây ?

 

Cho dù c.h.ế.t, sói c.ắ.n một cái cũng đau lắm...

 

Quan trọng nhất là, Nữ hoàng đang mang thai!

 

Đánh thì , chứ đối phó với đàn sói chắc chắn sẽ lúc lực bất tòng tâm, như thì...

 

gánh nặng quá!

 

Nếu cô thương, thậm chí là băng hà...

 

Hoắc Nguyên chỉ thấy đầu óc kêu "u u".

 

Cuộc sống trôi qua thực sự quá kích thích, kích thích đến mức c.h.ế.t quách cho xong!

 

nếu Nữ hoàng ngã xuống ở đây, cũng chẳng sống nổi!

 

 

Loading...