Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 1037: Bán con trai bán con gái

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:35:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám dân tị nạn khi nhận bạc của cô thì ai nấy đều ngoan ngoãn lời, hơn nữa đầu cô còn đang mang danh nghĩa nữ quan.

 

Làm việc vô cùng dứt khoát.

 

Đám hương hào dọa cho c.h.ế.t khiếp.

 

Khi thấy con cái cũng đem diễu phố, lòng họ như đau cắt.

 

Dân chúng xung quanh thì chẳng ngại xem náo nhiệt, thứ gì cũng ném thẳng mặt họ.

 

Sau một vòng diễu phố, mặt mũi ai nấy đều bầm dập, m.á.u me đầm đìa trông phát khiếp.

 

Cuối cùng, cũng kẻ chịu đựng nổi nữa.

 

Xin kiến diện Diêm Như Ngọc.

 

"Đại...

 

đại nhân...

 

cầu xin hãy thả con trai !

 

Nó chẳng cái gì cả !" Vừa gặp lóc t.h.ả.m thiết.

 

"Đến đây để tang ?

 

Thế thì về trong lao mà , rảnh mấy thứ nhảm nhí ." Diêm Như Ngọc mảy may lay chuyển.

 

Chẳng cái gì?

 

Tưởng cô là kẻ ngốc chắc!

 

Tây Hương loạn lạc bao lâu ?

 

Đứa trẻ ba tuổi ngoài phố còn chuyện gì đang xảy , giờ bảo con trai của kẻ chủ mưu gì?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hơn nữa, dù thật sự thì cô cũng chẳng mủi lòng.

 

Đám hương hào tống bao nhiêu đại lao ?

 

Sao?

 

Đến lượt con trai thì chịu nổi ?

 

Ai mà chẳng là bảo bối do cha sinh cơ chứ?

 

Tên hương hào mặt mày tái mét: "Tiểu nhân tham ô nhiều bạc ...

 

chỉ hai vạn lạng thôi..."

 

"Chỉ?

 

Xem trong mắt ông, hai vạn lạng là con nhỏ nhỉ?" Diêm Như Ngọc lạnh.

 

Hắn giật thót : "Không ...

 

tiểu nhân ...

 

tiểu nhân nguyện ý trả bộ bạc đó!"

 

"Nếu mượn bạc trong kho, còn tiền lãi thì tính ?" Diêm Như Ngọc hỏi vặn .

 

"Đại nhân...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1037-ban-con-trai-ban-con-gai.html.]

tiểu nhân bao nhiêu gia sản..."

 

"Không bao nhiêu gia sản mà còn dám cướp cả nha môn ?

 

Quả nhiên là gan." Diêm Như Ngọc giơ ngón tay cái lên, "Không trả nổi tiền lãi thì bán con trai con gái .

 

Các chẳng cũng từng ép ít dân nghèo bán con bán cái đó ?"

 

Lời khiến tên hương hào run b.ắ.n cả .

 

"Có...

 

bạc mà...

 

Nhà mười mấy cái cửa tiệm, điền trang...

 

còn điền trang nữa..."

 

Diêm Như Ngọc bắt đích .

 

Tài sản trong nhà bao nhiêu, bấy nhiêu.

 

Tất nhiên, phòng hộ tịch cũng thể tra .

 

Sau khi xong, Diêm Như Ngọc mới đối chiếu , thấy hòm hòm mới gật đầu, sai cầm tờ đơn đích thu hồi địa khế, phòng khế và bạc.

 

Tuy nhiên, trong lúc thu bạc, kẻ dám dựa cô mà hống hách, bắt nạt phụ nữ, thậm chí còn lén lút nhận hối lộ.

 

Làm điểm dừng, cũng chẳng lòng thành, thì sống gì nữa?

 

G.i.ế.c gà dọa khỉ.

 

Sau chuyện đó, tất cả đều ngoan ngoãn hơn hẳn.

 

Khi thi hành công vụ, ai dám ngó lung tung gây rắc rối, bảo gì thì nấy, chỉ thành thật mà kiếm tiền từ chỗ Diêm Như Ngọc.

 

Có một vị hương dẫn đầu, lác đác đó, những nhà khác cũng thể yên nữa. Có điều họ vẫn ôm tâm tư chờ vị tân tri phủ đến, đợi xem hai vị quan viên tranh danh đoạt lợi , để bọn họ thể đục nước béo cò, thoát kiếp nạn .

Trong bảy tám ngày, vị quan mà Diêm Như Ngọc phái tới cũng đến nơi.

 

Chính là Lưu đại nhân.

 

Lão vốn là cựu thần của tiền triều, năm đó từng tới trại Diêm Ma truyền chỉ, tiện đường hộ tống Diêm Như Ngọc kinh.

 

Vừa thấy Diêm Như Ngọc, Lưu đại nhân chút ngây .

 

Cảm giác quen thuộc đến lạ lùng...

 

Diêm Như Ngọc dịch dung, nhưng Lưu đại nhân luôn cảm thấy khí thế ...

 

"Nha môn ...

 

chẳng do Tạ đại nhân quản lý ?" Lưu đại nhân ngơ ngác, "Trên đường tới đây, cô...

 

là nữ quan do Bệ Hạ phái tới?

 

bản quan ...

 

từng qua nhỉ?"

 

Bệ Hạ chỉ bảo lão tới đây thôi mà.

 

Lúc phái lão còn nữa , bảo rằng quen lão, mong lão việc cho , nếu biểu hiện xuất sắc sẽ thăng chức tăng lương...

 

Lúc đó lão kích động vô cùng.

 

 

Loading...