Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 1041: Đều tại anh không tốt

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:35:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Vi thực sự thấy xót tiền.

 

Hồi còn cứu trợ thiên tai, hận thể bẻ đôi một lạng bạc mà tiêu.

 

Tại đám cường hào ác bá ghét đến thế?

 

Chẳng cho phép chúng kiếm tiền mồ hôi nước mắt của dân nghèo, cưỡng chế ép giá lương thực, khiến đám hương đó chiếm chút hời nào !

 

Nếu cũng giống như bọn chúng, thừa cơ vơ vét chút dầu mỡ thì chẳng đến nông nỗi .

 

Đây là tiền dùng tính mạng để tiết kiệm cho dân, giờ đây biến thành những món ăn bày mắt, bảo đau lòng cho ?

 

Đám hầu ngẩn .

 

Vị Tạ đại nhân cứng đầu thật đấy!

 

"Diêm đại nhân , bạc lấy từ trong kho, mà là cô tự bỏ tiền túi mời ngài, ngài cứ việc ăn ." Người hầu .

 

Tạ Vi sững sờ: " gặp Diêm đại nhân."

 

Tiền của thì cũng phung phí như chứ!

 

"Được thôi, ngài chờ một chút.

 

Diêm đại nhân dặn, nếu ngài nhất định gặp thì cũng ...

 

Để tiểu nhân chuẩn thêm một bộ bát đũa, lát nữa cô sẽ qua ăn cùng ngài.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chỉ là bấy nhiêu món chắc đủ, tiểu nhân chuẩn thêm..."

 

"..." Tạ Vi trợn ngược mắt.

 

Nhiều thức ăn thế mà còn đủ?

 

là heo chắc?

 

Ăn nhiều thế?

 

Tâm tư Tạ Vi gần như vặn vẹo, nét mặt cứng ngắc chờ tới.

 

Trong lòng sớm gạch tên Diêm Như Ngọc danh sách đám quan tham nhũng.

 

Diêm Như Ngọc vốn đang ở ngay phòng khách của phủ nha, sớm dự liệu Tạ Vi ăn nổi mấy ngày sẽ nóng ruột, nên lúc cũng chẳng ngạc nhiên, thậm chí còn đến nhanh.

 

Vừa thấy Diêm Như Ngọc, Tạ Vi thấp thoáng cảm thấy chút quen mắt.

 

Trước đó gặp vị nữ quan một , nhưng lúc mắt mờ mịt, ý thức tỉnh táo nên chẳng ấn tượng gì mấy.

 

Lần thì khác, ăn mặc giản dị, chỉ một bộ thanh y, nhiều trang sức.

 

Thậm chí dù là phận nữ nhi, tóc cũng chẳng thấy vàng ngọc trâm cài, chỉ dùng một chiếc trâm đồng đơn giản b.úi tóc lên, trông vẻ thanh thoát, khí chất trung tính khó phân biệt nam nữ...

 

Khó phân biệt nam nữ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1041-deu-tai-anh-khong-tot.html.]

 

Anh từng thấy họa tượng của Nữ hoàng.

 

Nữ hoàng tuy dung mạo xinh nhưng khí chất mang nét dũng, khá giống với mặt .

 

Chỉ là mặt bằng Nữ hoàng thôi.

 

Chẳng lẽ phụ nữ vùng núi Khôn Hành đều cái vẻ hiên ngang bá đạo như thế ?

 

Diêm Như Ngọc tùy ý xuống: "Nghe chịu ăn cơm?

 

Có đồ ngon vật lạ vui?

 

Người ngoài còn chẳng mà ăn .

 

Anh tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, đừng tính khí trẻ con, ăn nhiều uống nhiều thì mới trắng trẻo mập mạp, việc mới thể lực, đúng ?"

 

"..." Mí mắt Tạ Vi giật giật.

 

Dùng từ miêu tả như hợp lý ?

 

Trắng trẻo mập mạp?

 

Dù gì cũng là đàn ông ngoài ba mươi .

 

Gầy gò, da đen, thể liên quan đến từ "trắng mập" ?

 

"Diêm đại nhân, những thứ thực sự quá xa xỉ..."

 

Lời mới một nửa, Diêm Như Ngọc chẳng buồn ngẩng đầu lên, tiếp: "Cái hình tồi tàn của , nếu ăn chút rượu thịt để nuôi lấy ít mỡ, trông cứ như một thanh củi khô .

 

Sau tới Kinh Đô, nếu Khang Lạc Công vô tình vỗ vai một cái, chừng xương cốt tan nát luôn đấy.

 

Như thế chẳng cho Khang Lạc Công mang tiếng ác độc ?

 

Thế nên cứ nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, đừng để liên lụy đến khác."

 

Tạ Vi xong, suýt chút nữa thì rơi nước mắt!

 

Nuôi mỡ là để chuẩn ăn đòn ?!

 

"Dẫu ...

 

cũng là quan viên triều đình, Khang Lạc Công chắc cũng đến mức vô lý như ..." Tim Tạ Vi run rẩy.

 

"Cái chẳng liên quan gì đến lý lẽ cả.

 

Anh cũng đấy, quan ở Kinh Đô phần lớn đều từ núi Khôn Hành , tính tình phóng khoáng, gặp ai cũng xưng gọi .

 

Lúc tâm trạng thì vỗ vai vỗ vế chào hỏi , vỗ , vỗ , cũng giống như đám văn nhân các chắp tay chào hỏi thôi, đều là lễ tiết cả!

 

Nếu Khang Lạc Công vỗ nát thì ông cũng chẳng cố ý , chắc chắn là do khung xương của gì thôi."

 

 

Loading...