Sau khi dạo một vòng quanh Loan Đô, Diêm Như Ngọc sai ngóng vị trí của Nguyên gia.
hễ đó nhắc đến Nguyên gia, ít bằng ánh mắt kỳ quái, đặc biệt là khi thấy bụng đó nhô lên, ai nấy đều kìm mà hỏi han vài câu.
"Phu nhân từ tới?
Chẳng lẽ là của Nguyên gia?" Không ai trả lời thẳng câu hỏi của Diêm Như Ngọc, trái khiến đó một kiểu thắc mắc.
Diêm Như Ngọc lúc "mang thai" gần sáu tháng, bụng lùm lùm.
Mang t.h.a.i thật vất vả và khó chịu, nhưng để tránh nghi ngờ xảy sự cố, t.h.u.ố.c của Long Công đó vẫn uống đúng giờ.
Vì lúc mạch tượng định, tuyệt đối đại phu nào vấn đề.
Ngay cả Thủy đại phu bây giờ mà bắt mạch, khi cũng khẳng định trong bụng đó đang một sinh linh nhỏ bé.
Thấy thái độ dò xét của , Diêm Như Ngọc dứt khoát thẳng: "Phải, họ Diêm, là họ hàng xa của Nguyên gia.
Người trong nhà đều khuất, nay theo di huấn của tổ tiên tìm đến nương nhờ, xin các vị chỉ giúp vị trí Nguyên gia, ắt trọng tạ."
Nói đoạn, đó rút mười lượng bạc.
Với bình thường, mười lượng bạc là một tiền nhỏ.
Người xong, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, liên tục xua tay: "Không cần bạc...
cần bạc ...
chỉ là, hình như Nguyên gia mới lo xong hậu sự..."
Diêm Như Ngọc , chân mày nhíu c.h.ặ.t: "Ai qua đời?"
"Thiếu công t.ử Nguyên gia t.ử nạn ở nơi khác, tin tức truyền về nhiều ngày .
Gia chủ Nguyên gia tin xong thì uất ức công tâm, ngã bệnh liệt giường, vài ngày cũng theo luôn, giờ Nguyên gia chỉ còn mỗi bà góa thôi." Người qua đường kể .
"Làm ơn chỉ đường." Diêm Như Ngọc ấn thỏi bạc tay họ, .
Lần , qua đường giấu giếm nữa, chỉ rõ vị trí Nguyên gia.
"Phu nhân , thấy bà hỏi thăm nhiều như , cố ý giấu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1046-ta-tuc.html.]
Mà là gia chủ Nguyên gia trộm bí kíp võ công của mấy nhà khác, đến c.h.ế.t cũng chịu giao .
thấy bà đang mang thai, lúc nhất là đừng tìm đến nương nhờ..." Người xong thì vội vàng rời .
Diêm Như Ngọc lập tức hiểu vấn đề.
Người đó nhếch môi , đ.á.n.h xe ngựa hướng về phía Nguyên gia.
Quả nhiên khi tới cổng, liền thấy ngôi nhà rộng lớn đó treo đầy vải trắng.
Người đó tiến lên gõ cửa.
Mãi một lúc mới mở.
"Phu nhân tìm ai?" Quản gia đích mở cửa, vốn tưởng là của mấy nhà tới gây chuyện, ngờ là một phụ nữ mang thai.
" họ Diêm, tổ tiên giao tình với quý phủ, đặc biệt tìm đến nương nhờ." Diêm Như Ngọc thẳng.
Quản gia nhíu mày.
Họ Diêm?
Chẳng lẽ là...
Lão quản gia trong lòng chấn kinh: "Phu nhân đợi chút, tiểu nhân bẩm báo ngay!"
Chỉ một lát , quản gia , mở toang cửa mời Diêm Như Ngọc trong.
Khi đến chính đường, đó thấy một phu nhân mặc đồ tang trắng sang, sắc mặt chút kích động.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Nghe phu nhân họ Diêm...
tín vật gì ?" Nguyên phu nhân lập tức hỏi.
Lúc Diêm Như Ngọc mới lấy hạt ngọc trai là di vật của cha hờ , đồng thời đưa luôn cả lá thư của Nhị Nha.
Nguyên phu nhân thấy hạt ngọc tin phân nửa, cầm lấy xem xét kỹ lưỡng để xác nhận thật giả xong, ánh mắt Diêm Như Ngọc trở nên thiết như nhà, thái độ y hệt như Nhị Nha .
Chỉ thể , Nguyên gia để chọn con dâu thực sự tốn ít tâm tư.