Nguyên phu nhân khi xác nhận hạt châu mới mở thư xem.
Đọc xong thư, bà đỏ hoe mắt, lau nước mắt nấc nghẹn: "Không ngờ con và Nhị Nha nhà duyên đến thế...
Chỉ là ông trời khéo trêu ngươi quá, giờ đây Nguyên gia chúng chỉ còn hai đàn bà là chồng nàng dâu, những ngày sống thế nào đây...
Còn cả con nữa, con bé , con đến thật đúng lúc chút nào!"
Đến lúc , chạy cũng chẳng chạy nổi nữa !
"Nguyên phu nhân, con tới là vì việc lập bia đá, từ đường cho Diêm gia." Diêm Như Ngọc .
"Không , lúc nước sôi lửa bỏng , con tuyệt đối là Diêm gia..." Nguyên phu nhân thở dài một tiếng, "Sau khi Diêm gia t.h.ả.m sát, từ đường, bài vị và mộ phần đều do Nguyên gia chúng thờ phụng...
Nếu con thêm danh tính của cha tiên nhân thì khó, chỉ là hiện tại...
quá gây chú ý ."
Gây chú ý thì sợ, cái sợ là giờ chỉ còn những phụ nữ như họ, gánh vác nổi những rắc rối ?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Nguyên phu nhân biến đổi: "Không , thừa lúc bây giờ ai để ý, con mau , sẽ bảo gia đinh hộ tống con rời khỏi đây, càng xa càng !"
Diêm Như Ngọc lời liền cuộc sống của Nguyên gia quả thực chẳng hề dễ dàng.
Cũng thật đáng thương.
Vị võ tướng tiền triều Nguyên Diệp từng là nhân vật hào hùng, phong quang bao?
Trong sử sách còn những dòng ghi chép đậm nét về , thậm chí khi triều đại đổi, khắp thiên hạ cũng các gánh hát diễn những giai thoại về Nguyên Diệp.
Người đó uy phong lẫm liệt, đến cả Vân lão tướng quân cũng còn thua xa!
Vậy mà giờ đây, hậu duệ ức h.i.ế.p đến nông nỗi .
Dù Nguyên Diệp cũng là tổ tiên của xác , Diêm Như Ngọc đành lòng khoanh tay .
"Con Nguyên bá phụ vì tin dữ con trai mất mà khí huyết công tâm qua đời?
Có đúng như ?" Diêm Như Ngọc đoan chính ở đó, nghiêm túc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1047-khi-huyet-cong-tam.html.]
Tuy bụng cô lùm lùm nhưng biên độ lớn, ánh mắt bình tĩnh, thái độ nghiêm nghị khiến nảy sinh cảm giác an tâm lạ kỳ.
Nguyên phu nhân thắt lòng, dùng khăn tay chậm nước mắt: " là khí huyết công tâm sai..."
"Chỉ là, vì cái c.h.ế.t của Khiếu nhi mà tức giận..." Giọng Nguyên phu nhân run rẩy, "Con trai thiên tư thông minh, căn cốt , từ nhỏ bản lĩnh học võ một ngày ngàn dặm, thường đuổi kịp.
Phu quân thấy nó thông tuệ thì luôn lo lắng, đặc biệt bảo nó giấu tài.
Ông nếu để lộ bản lĩnh quá sớm, e rằng sẽ giống như tai kiếp trăm năm , mang họa về cho gia đình...
Thế nên từ sớm chuẩn tâm lý ."
"Nửa năm nó ép trốn khỏi Loan Đô, và lão gia nghĩ tới việc vợ chồng tụi nó lẽ sẽ gặp nguy hiểm...
Thế nên khi tin tức truyền về, cũng đến mức khí huyết công tâm..."
Nguyên gia họ dời cả nhà , chỉ là khi đến Loan Đô luôn các gia tộc khác dòm ngó, căn bản thể động thái gì lớn.
Đời đời kiếp kiếp họ đều một tâm nguyện, đó là hy vọng trong nhà thể xuất hiện một nhân vật như lão tổ tông Nguyên Diệp.
Chỉ khi một lợi hại như thế mới thể dẫn dắt Nguyên gia rời khỏi nơi .
Mới thể trả mối thù t.h.ả.m sát Diêm gia trăm năm .
Con trai bà là hy vọng nhất, hiềm nỗi...
Phu quân tuy đau lòng, nhưng...
Ông vẫn còn giấu tất cả , ngoại trừ bà , để che chở cho một đứa trẻ.
Vì đứa trẻ đó, ông tuyệt đối sẽ bỏ mặc sức khỏe của .
Dù con cháu Nguyên gia gian nan đến , chỉ cần đến bước đường cùng, tuyệt đối sẽ tự bạo tự khí.
"Tin tức con trai t.ử trận là do ba nhà Bách gia, Thôi gia và Diệp gia cùng kéo đến báo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lúc đó lão gia nhà vốn chút thất thần, bọn họ còn ép ông thảo luận võ học, nên mới tổn thương thể...
Bọn họ buông lời nh.ụ.c m.ạ tiên nhân, khiến ông nộ khí công tâm, cách nào cứu vãn ."