Diêm Như Ngọc một cước đá bay một lão già trông chừng năm sáu mươi tuổi, đối phương ngã rầm xuống đất, cảm giác xương cốt như vỡ vụn.
Đây tuyệt đối là nội thương thể chữa khỏi.
“Muốn đ.á.n.h là các , dừng cũng là các , hừ, các coi bản tọa là khỉ để giỡn chơi đấy ?” Diêm Như Ngọc lạnh, thanh đại đao nhuốm m.á.u trông cực kỳ đáng sợ.
Ba vị Gia chủ kìm mà rùng một cái.
Đám trẻ tuổi thì túm tụm thành từng nhóm, đứa nào đứa nấy run cầm cập.
Tuyệt đối còn một ai dám tiến lên nộp mạng nữa.
Thậm chí lúc Diêm phu nhân sắp sinh ngay tại chỗ, e là bọn chúng cũng chẳng dám động đậy, thật sự là...
quá yêu dị!
Giây phút , họ chợt nhận , một thể mạnh đến nhường thì lưng cô ...
e rằng cũng thế lực hề yếu.
Chí ít cũng sư phụ hoặc sư , hoặc là Diêm gia còn những khác luyện thành võ công cỡ ...
Nếu họ trả thù...
Ba vị Gia chủ gần như đều nghĩ đến cùng một chỗ.
Gương mặt trắng bệch Diêm Như Ngọc, từng lộ vẻ cầu xin: “Diêm phu nhân, là chúng sai, xin hãy cho chúng một con đường sống!
Chúng bảo đảm, từ nay về tuyệt đối dám mạo phạm Nguyên gia nửa phân!”
“Thua mới điều?
Muộn .” Diêm Như Ngọc thong dong đáp.
“Diêm phu nhân...” Ba vị Gia chủ lúc chẳng màng đến mặt mũi gì nữa, trực tiếp quỳ sụp xuống mặt Diêm Như Ngọc.
Người bọn họ đều phần nhếch nhác, trong lúc hỗn loạn , con cháu nhà ngã xuống từng đợt, tim họ như rỉ m.á.u!
“Chuyện vây công Nguyên gia đều do ba cái già bày !
Không liên quan gì đến bọn trẻ, g.i.ế.c c.h.é.m xin phu nhân cứ trút lên đầu chúng , ngàn vạn đừng khó dễ đám tiểu bối ...”
“Chúng thực sự , phu nhân đại nhân đại lượng...”
Diêm Như Ngọc khẩy: “Tiếc quá, vốn là kẻ tiểu nhân.”
“Lão tổ tông các c.h.ế.t , nên coi như những việc họ tính nữa .
chỉ hỏi các , các bắt nạt Nguyên gia bao nhiêu năm?
Mạng của Nguyên Khiếu, mạng của Nguyên lão gia, ai sẽ đền?” Nàng gằn giọng.
Đâu chỉ Nguyên lão gia?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1079-ta-toi.html.]
Cụ sinh ông cùng những đứa trẻ khác đều ba nhà giày vò mà c.h.ế.t.
Hở là mời tỉ võ, đồng ý thì đến tận cửa gây hấn, ép họ tay, đ.á.n.h trọng thương liệt giường uất ức mà c.h.ế.t.
Có ai như thế ?
Chỉ vì mấy cuốn võ công rách nát mà hận thể biến thành lũ chuột nhắt chui lủi khắp nơi để lục tung Nguyên gia lên!
Ba mồ hôi lạnh đầm đìa, run rẩy.
Họ cũng chẳng nhận thua , nhưng thấy Diêm phu nhân di chuyển nhanh như chớp, c.h.é.m g.i.ế.c ngang dọc, họ thực sự sợ phát khiếp !
Trong thời gian ngắn ngủi, mặt đất la liệt bao nhiêu ?
Không năm trăm thì cũng ba trăm.
Chỉ mới bấy nhiêu thời gian thôi đấy!
Nếu còn đ.á.n.h tiếp, chắc chắn là tan xác pháo!
“Ba chúng nguyện tự sát mặt phu nhân...
để tạ tội...” Ba vị Gia chủ .
Dù cũng nghĩ cho con cháu trong nhà.
Diêm Như Ngọc bĩu môi.
là Gia chủ khác, tuy mất mặt một chút nhưng trong lòng chỉ gia tộc, điểm coi như còn .
Nàng chút đau đầu.
Quả thực cũng chẳng ho gì khi c.h.é.m sạch đám .
“Ba vị Gia chủ tự phế võ công, cả tộc tuân theo yêu cầu của quan phủ, nhà nào cần phân gia thì phân gia.
Ngoài , sáng sớm mai, của ba nhà các tự phố diễu hành tạ tội, đục một phiến đá lớn, khắc tội trạng của các lên đó, dựng cổng thành để gương cho con cháu đời đời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Có ?” Diêm Như Ngọc liếc họ, hỏi.
Mọi ngẩn .
Chỉ thế thôi ?
Lập tức gật đầu lia lịa.
Diêm Như Ngọc hừ một tiếng.
Nàng cho phái quan viên cùng một toán quân mã tới Loan Đô, canh chừng nên cũng chẳng sợ họ giở trò.
Hơn nữa, thế hệ trẻ thương quá nửa, lớp già thì cũng chẳng nên trò trống gì, gây hấn cũng khó .