Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 1080: Về nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:36:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với ba đại gia tộc , khắc đá tạ tội chẳng khác nào vả mặt họ, nhưng giờ đây mặt mũi so với cái mạng nhỏ thì chẳng đáng một xu.

 

Mất mặt còn hơn là cả nhà tan cửa nát nhà, tổn binh hao tướng như Nguyên gia mấy trăm năm qua.

 

Hơn nữa, họ thể tin nổi đàn bà hung thần ác sát chỉ cảnh cáo họ như !

 

Cứ tưởng cô ít nhất cũng phế sạch võ công của tất cả chứ!

 

Diêm Như Ngọc cũng lắm.

 

nghĩ , phế võ công cơ thể sẽ suy nhược, lúc đó đám đàn ông lực lưỡng thành gánh nặng cho những phụ nữ vô tội trong nhà...

 

Thế nên nàng tặc lưỡi bỏ qua.

 

Với cả, chuyện diệt tộc nàng đành, quá thất đức.

 

Ba vị Gia chủ sợ Diêm Như Ngọc đổi ý, lập tức tay tự phế đan điền.

 

Ngay đó, ai nấy đều như già thêm mấy tuổi, vô cùng tiều tụy.

 

Diêm Như Ngọc phẩy tay: “Về nhà cả , dù bản tọa ở đây , cũng cấm tiệt chuyện đến gây phiền phức cho Nguyên gia!”

 

Ba nhà vội vàng .

 

Ai mà dám nữa chứ!?

 

Họ học võ là để trường thọ, giờ thì , trường thọ chẳng thấy , thấy đoản thọ cả đám!

 

Từng dìu dắt chạy biến, nhanh đến mức Diêm Như Ngọc cứ ngỡ nãy giờ tay nhẹ.

 

Đám nhếch nhác tháo chạy thì chẳng bao lâu , "viện binh" mới lò dò tới.

 

Hoắc Nguyên sốt sắng dẫn theo quân mã chạy đến, đập mắt là một sân vườn lộn xộn, đất còn vương vết m.á.u, còn ...

 

là cái lườm cháy mặt của Diêm Như Ngọc.

 

Đánh xong ?

 

“Đến đúng lúc lắm, giúp dọn dẹp cái sân , cây cỏ hoa lá gì cũng chỉnh đốn hết cho .” Diêm Như Ngọc dặn.

 

Hoắc Nguyên khóe môi giật giật, dám ho he lời nào, lúi húi việc công.

 

Nguyên phu nhân giấc ngủ thật lâu.

 

Kể từ khi chồng và con trai qua đời, bà từng ngủ một giấc dài đến thế.

 

Vừa cửa thấy ánh nắng ch.ói chang, cả chút thích ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-1080-ve-nha.html.]

 

Hộ vệ và nha đa đều cho nghỉ, vì đêm qua lo sợ hãi hùng nên Diêm Như Ngọc đặc biệt thấu hiểu, bảo họ nghỉ ngơi t.ử tế.

 

chủ t.ử trong nhà cũng ít, vốn chẳng cần đến nhiều hầu hạ như .

 

Nguyên phu nhân cứ thấy gì đó .

 

Nhất là cái sân .

 

Mấy khóm hoa trông khác hẳn, ngày hôm qua rõ ràng mưa, mà cả sân viện sạch bong như nước mưa gột rửa qua, vô cùng ngăn nắp.

Nguyên phu nhân lập tức gọi quản gia tới hỏi chuyện.

 

Quản gia cũng chẳng nên với phu nhân chuyện xảy đêm qua ...

 

"Hai con cá hồng nuôi trong bể nước ở tiền viện ?

 

Sao biến mất ?

 

Còn cả đất ở bồn hoa bên cạnh nữa, xới mới ?" Nguyên phu nhân đầy thắc mắc.

 

Quản gia ngập ngừng một lát, ấp úng đáp: "Dạ...

 

đêm qua trong nhà mấy kẻ đột nhập..."

 

"Hửm?" Nguyên phu nhân ngơ ngác.

 

"Phu nhân đừng kích động, những kẻ đó đều tiểu thư giải quyết ạ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

mặt đất dính m.á.u, tiểu thư sợ phu nhân hoảng sợ mất ngủ nên mới đ.á.n.h thức ..."

 

"..." Nguyên phu nhân c.h.ế.t lặng, mắt trợn tròn.

 

Nói cách khác, đêm qua trong lúc bà đang say giấc nồng thì con bé dù bụng mang chửa vẫn động thủ ?

 

"Tiểu thư cả!

 

Sáng sớm còn húp liền hai bát cháo cơ ạ!" Quản gia vội vàng trấn an.

 

Nguyên phu nhân lúc mới thở phào một , bảo quản gia kể tỉ mỉ.

 

Nghe càng nhiều, sắc mặt bà càng trở nên kỳ lạ.

 

Bà vội vàng tìm Diêm Như Ngọc.

 

Diêm Như Ngọc đang nghiêm túc vẽ tranh, miệng còn lẩm bẩm cái gì mà t.h.a.i giáo.

 

"Phu nhân đến đúng lúc lắm, chuyện thông báo với bà." Diêm Như Ngọc đặt b.út xuống, đống mực hỗn độn giấy, tiếp: "Hai ngày nữa sẽ khởi hành về nhà."

 

 

Loading...