Diêm Như Ngọc xem qua một lượt, chung ba cái trang viên rộng từ năm trăm đến chín trăm mẫu.
Đều hề nhỏ.
Về vị trí địa lý cũng cực kỳ đắc địa, đặc biệt cái điền trang lớn nhất gần trại Diêm Ma nhất.
"Bốn cái trang viên , lấy hết." Diêm Như Ngọc nghiến răng quyết định.
Khóe mắt Trình Nghiêu giật giật, dù đoán nhưng nàng , tim vẫn khỏi hẫng một nhịp.
Bốn cái điền trang, cái đắt nhất một vạn tám ngàn lượng, cái rẻ nhất bảy ngàn lượng, mua sạch thì bỏ gần năm vạn lượng bạc!
"Nếu hôm nay giới thiệu mười cái, cô cũng mua hết ?" Trình Nghiêu hỏi.
"Không , mười cái thì sợ là mua nổi." Diêm Như Ngọc tặc lưỡi, cảm thấy xót tiền.
Trang viên lúc nào cũng mua , giống như mấy chỗ , nếu nhờ mối quan hệ của nhà họ Trình thì đến lượt nàng chọn.
Hai mươi vạn lượng thắng , năm vạn lượng gửi về trại Diêm Ma để Lão Chu mua lương thảo, mười lăm vạn còn tiêu hết một vạn năm ngàn lượng sòng bạc, mua xong đống trang viên thì tiền trong tay nàng chỉ còn hơn tám vạn lượng thôi.
Tám vạn lượng thì nhiều, nhưng chỗ cần tiêu cũng ít.
Dù trong các trang viên sẵn hoa màu, nhưng những chỗ đất hoang cần thuê khai khẩn, mua hạt giống, cây giống, cây công trình, thậm chí cả cá giống và đủ loại gia súc.
Về nhân lực, một phần nhỏ ruộng đất sẽ cho tá điền thuê, phần lớn ruộng còn nàng tự thuê nông dân canh tác.
Tuy tốn công sức nhưng thu hoạch sẽ nhiều hơn.
Nàng còn bao nhiêu miệng ăn nuôi, bao nhiêu bạc cũng chẳng thấy đủ.
Diêm Như Ngọc quyết định xong, Trình Nghiêu liền đưa nàng mua đứt bốn cái điền trang đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Điền trang tay, bốn trăm con hầu cũng âm thầm đưa về trại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-205-khong-nhan-no.html.]
Có thêm nhiều thiếu nữ mới, trại Diêm Ma trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
kèm với đó là ít sự hoang mang.
Thân phận nô tì đủ đáng thương, giờ còn trở thành thổ phỉ...
Lúc lên núi bọn họ đều bịt mắt, cổng trại canh giữ, thể tùy tiện.
Thậm chí dù cho họ chạy, họ cũng dám, trong rừng già đầy rẫy sói dữ, bỏ trốn chỉ nước c.h.ế.t mất xác.
Tuy nhiên, tình trạng dần dịu khi thời gian trôi qua một hai ngày một cách bình an.
Ở đây, ai quát tháo sai bảo họ, ăn uống thiếu thốn, những gã đàn ông họ với ánh mắt mực kính trọng, hề hành vi quá phận nào, khiến họ yên tâm hơn nhiều.
Tất nhiên, công lao lớn thuộc về học đường trong trại và những cô gái khác ở đây từ .
Những đứa trẻ nhỏ tuổi giao cho Quan thị và Thích Tự Thu dạy sách chữ, chúng vốn hiểu sự đời nên dễ nảy sinh cảm giác gắn bó.
Những lớn tuổi hơn thì các cô gái khác ở bên, hàng ngày cùng nhiệm vụ, cùng trò chuyện , dần dần "tẩy não".
Đám hầu gái vốn bọn buôn huấn luyện qua, đa phần đều lời và phục tùng.
Nay ở trong trại sống vô cùng thoải mái, dần dần đối với vị đại đương gia Diêm Như Ngọc, họ cũng bắt đầu nảy sinh lòng kính trọng.
Chỉ tiếc là Diêm Như Ngọc thời gian về trại, mỗi ngày nàng đều bận rộn chạy ngược chạy xuôi giữa bốn cái điền trang và sòng bạc.
Trong những trang viên Diêm Như Ngọc mua bao gồm cả một quản sự và cũ, chủ mới lên , đương nhiên cũng cần thanh lọc và sắp xếp một phen.
May mà khế ước bán của đám quản sự đều trong tay Diêm Như Ngọc nên đứa nào đứa nấy đều khá an phận. Còn về phần đám tá điền và nông dân bình thường, tiền thuê ruộng Diêm Như Ngọc thu cao, tiền công thuê mướn hậu hĩnh, thế nên ai nấy đều việc hăng say.
Chỉ là đợi đến lúc điền trang cải tạo thành công thì phía sòng bạc nảy sinh vấn đề.
"Chủ t.ử, Phẩm Y Các và Tiên Bảo Lâu đều lật lọng .
Những vị khách cầm phiếu miễn phí do sòng bạc chúng phát để chọn đồ đều họ đuổi thẳng cổ ngoài..." Ngày hôm đó, Diêm Như Ngọc trở về sòng bạc, Tào Quản Sự mới đề bạt mặt đầy giận dữ báo cáo.