Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 287: Còn muốn chạy?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:42:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đan Vân Phi dẫn theo một đám xông thẳng ngoài, nhưng phát hiện rằng, nhiều của thế mà quỳ rạp xuống đất!

 

"Đầu hàng g.i.ế.c!" Vạn Thiết Dũng lớp mặt nạ, giọng vẫn hung dữ đáng sợ như cũ.

 

Mặc giáp, đeo mặt nạ, cưỡi chiến mã, vác đại đao, lão còn giống quân thủ quan hơn cả quân chính quy.

 

Hai tay Đan Vân Phi chút run rẩy.

 

Quân đội đ.á.n.h lên tận đây ...

 

Xong , xong ...

 

Nếu là các sơn trại khác thì còn thể phân cao thấp, nhưng đ.á.n.h quân thủ quan ?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Người tìm tới tận sào huyệt, chỉ cần điều động binh mã, nhanh sẽ san bằng sơn trại của lão!

 

"Yểm trợ!

 

Rút!

 

Rút mau!" Đan Vân Phi cũng thèm xông lên phía nữa, vội vàng gầm lên một tiếng.

 

Nói xong, lão đầu chạy thẳng.

 

Còn rừng xanh lo gì thiếu củi đốt.

 

Lão là đầu lĩnh thổ phỉ, nếu bắt thì chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t, vì thà trắng tay ăn mày còn hơn là chờ c.h.ế.t!

 

Vạn Thiết Dũng ngẩn một chút.

 

Thế mà đ.á.n.h, định chạy ?

 

Lão đang ngứa tay đây!

 

Cứ tưởng đ.á.n.h một trận trò, ai ngờ đối phương đến cả sơn trại cũng cần nữa, trực tiếp bỏ trốn?

 

Chẳng lẽ bẫy ?

 

Vạn Thiết Dũng chột mất một giây, nhưng đám đang quỳ xung quanh, đột nhiên hiểu điều gì đó.

 

Lũ phế vật thật sự coi bọn họ là quân thủ quan !

 

Ngay lập tức, lão nhịn lớn ha hả.

 

Lão là thổ phỉ cơ mà, thế mà cũng ngày coi là quân thủ quan!

 

Mà đây đầu!

 

Lúc tấn công Cuồng Long Trại cũng thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-287-con-muon-chay.html.]

 

"Xông lên!

 

Bắt lấy lũ phế vật , lão t.ử về sẽ trọng thưởng!" Vạn Thiết Dũng hô lớn một tiếng.

 

Ngay đó, em phía lập tức tiến lên, khí thế đó giống như ngàn vạn hòn đá lớn lăn qua, khiến run sợ.

 

Đan Vân Phi thấy của căn bản chịu nổi một đòn, lòng đầy tuyệt vọng.

 

vì cái mạng nhỏ, lão vẫn nhắm mắt đ.á.n.h liều.

 

Vạn Thiết Dũng nheo mắt, vung đại đao xông lên, thanh đại đao nặng tựa ngàn cân bổ thẳng xuống đầu Đan Vân Phi.

 

Đan Vân Phi dùng binh khí của chống đỡ, nhưng "răng rắc" một tiếng, binh khí gãy đôi, cả lão đ.á.n.h lui xa mấy mét.

 

Trong nháy mắt, hai tay lão tê dại, chân vững, đám "quân thủ quan" đeo mặt nạ mặt, lòng tràn đầy sợ hãi.

 

Đây chính là sức mạnh của quân chính quy ?

 

Đội quân nhà họ Vân trong truyền thuyết...

 

Thế nhưng trong lúc đầu óc còn đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, Vạn Thiết Dũng tiến lên, một tiếng "phập" vang lên, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, đầu lìa khỏi cổ.

 

Đan Vân Phi đến c.h.ế.t cũng , kẻ c.h.é.m c.h.ế.t lão là đồng nghiệp cũ, mà còn là Diêm Ma Trại nhỏ bé mà lão luôn coi thường.

 

"Haha, lão t.ử thế tính là lập đại công ?" Vạn Thiết Dũng mừng rỡ, tay xách cái đầu còn vung vẩy mấy cái.

 

Máu tươi nhỏ xuống khắp nơi.

 

Đám xung quanh thấy cảnh đó, ai nấy đều sợ đến ngây .

 

Từng một nhũn chân ngã quỵ, chẳng ai trở thành hồn ma đao tiếp theo.

 

"Còn chạy?

 

Hừ, đứa nào dám chạy, lão t.ử cho chúng bay lễ tế đao!" Vạn Thiết Dũng xong, vung đao xông về phía một nhóm vẫn còn đang phản kháng.

 

trận chiến kéo dài quá lâu.

 

Đại đương gia c.h.ế.t, những còn cũng chỉ là mấy tên cầm đầu khác.

 

Giải quyết xong bọn chúng, cục diện tự nhiên định .

 

Những mặt ở đây một ai chạy thoát.

 

Còn về những kẻ thừa cơ hỗn loạn trốn rừng, sớm muộn gì cũng sa lưới.

 

Giờ đây cả vùng núi đều thuộc về Diêm Ma Trại, khắp nơi đều tuần tra, trạm gác canh giữ các lối mòn, trừ khi những đó cứ lẩn trốn mãi trong rừng sâu, nếu sớm muộn cũng bắt.

 

trong rừng sâu cũng chẳng dễ sống gì, hổ báo sói rừng còn hung dữ hơn cả con nhiều.

Loading...