Vạn Thiết Dũng quản đối phương là trang điểm cho c.h.ế.t ?
Bản ông là thổ phỉ bò từ đống x.á.c c.h.ế.t, tay xách đầu còn chẳng kiêng kỵ chút nào, hiện giờ chỉ là bôi chút thứ lên mặt, chuyện nhỏ như con thỏ.
"Có bản lĩnh sớm?
Chỉ là trang điểm cho c.h.ế.t thôi mà, lão t.ử còn sợ cái đó ?" Vạn Thiết Dũng nhạt một tiếng.
Lũ dân đen núi lắm quy tắc thật, nếu thợ trang điểm cho c.h.ế.t, thì đám t.h.i t.h.ể lúc hạ huyệt chẳng đều trông ghê tởm ?
Diêm Như Ngọc cũng tận mắt chứng kiến bản lĩnh , thế nên chẳng mấy chốc, ông lão gọi tới.
Lương Bá kể rằng cái nghề kiếm tiền chẳng bao nhiêu, chỉ đủ miếng ăn qua ngày.
Sau khi ba đứa con trai của ông lão lấy vợ, trong nhà bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chẳng ai phụng dưỡng ông, cảm thấy xui xẻo, nhưng vì đạo hiếu nên đành nhẫn nhịn.
một năm, một đứa cháu trai của ông lão c.h.ế.t yểu, chuyện xảy , sự cân bằng vốn thể duy trì nữa.
Cô con dâu suýt nữa thì liều mạng với ông.
Trong lúc nhục nhã và tức giận, ông dọn khỏi làng, để kiếm kế sinh nhai nên lên núi, từ đó bao giờ liên lạc với gia đình nữa.
Ông lão thực đến sáu mươi tuổi, nhưng xương sống còng rạp như cọng rơm mưa gió dập vùi, đôi mắt vô thần, trông chút âm u.
"Tiểu nhân bái kiến Đại đương gia." Ông lão dùng giọng khàn khàn lên tiếng.
"Vạn thủ lĩnh ông hóa trang giúp, cho trông giống một hộ vệ bình thường, ?" Diêm Như Ngọc hỏi.
Ông lão ngẩng đầu Vạn Thiết Dũng, cau mày một lúc đáp: "Được, nhưng tốn chút công sức, ngoài còn cần giúp sắc nước t.h.u.ố.c."
"Được." Diêm Như Ngọc gật đầu.
Vạn Thiết Dũng cũng hợp tác.
Tìm hai phụ giúp xong, chẳng bao lâu , ông lão bắt đầu động tay động chân.
Đôi bàn tay chút thô ráp lướt tới lướt lui mặt Vạn Thiết Dũng, những lớp nước t.h.u.ố.c kỳ lạ thoa lên từng lớp một, đó dùng thêm phấn son hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-293-bac-thay-dich-dung.html.]
Chẳng mấy chốc, khuôn mặt của Vạn Thiết Dũng đổi.
Làn da đen đỏ nhạt đôi chút, trông giống như một nông dân bình thường.
Những góc cạnh quá sắc sảo cũng mài phẳng ít nhiều, khóe mắt thêm vài nếp nhăn, tạo thêm độ cong, tăng thêm vài phần hòa nhã.
Tổng thể đổi quá lớn, nhưng khí chất lập tức khác hẳn.
Tướng mạo nguyên bản của Vạn Thiết Dũng khiến qua thấy , nhưng hiện giờ trông giống như một gã đàn ông chất phác.
Tuy rằng đường nét lông mày và mắt so với vẫn nét tương đồng, nhưng tin chắc rằng khác sẽ liên tưởng diện mạo hiện tại với bức hình vẽ tội phạm truy nã .
Diêm Như Ngọc mà chút ngây .
"Tay nghề của ông cừ thật đấy!" Diêm Như Ngọc chân thành khen ngợi một câu.
Ông lão chút hoảng sợ: "Tiểu nhân dám, đây học cái chỉ là để kiếm miếng cơm ăn thôi, nếu vẽ thì chủ nhà trả tiền ."
Ông lão thực sự thiên phú trong lĩnh vực .
Từ nhỏ ông nghiên cứu phấn son của và em gái trong nhà, trình độ trang điểm cũng thuộc hàng nhất nhì trong làng, chỉ là cái nghề lòng , tay nghề dù đến cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền.
Hơn nữa vì cái nghề mà ông con cháu ghét bỏ, con dâu chỉ thẳng mặt mà mắng c.h.ử.i...
Thậm chí, đôi khi ông cũng tự nghi ngờ liệu cái c.h.ế.t yểu của đứa cháu trai thực sự là do bản ông quá xui xẻo !
"Ông bao giờ nghĩ đến chuyện truyền tay nghề ?" Diêm Như Ngọc hỏi.
"Truyền ư?" Ông lão ngẩn , đó khổ, "Đại đương gia, tay nghề của tiểu nhân gì hiếm lạ, vì học cái , chi bằng học nghiệm t.ử thi còn hơn..."
Diêm Như Ngọc cau mày: "Nghề nào cũng trạng nguyên, sự tồn tại của nó tất lý do.
Hơn nữa, ông cũng thể dạy đồ dịch dung cho sống.
Với thiên phú , nếu nghiên cứu kỹ lưỡng, tương lai lẽ sẽ trở thành một bậc thầy dịch dung lẫy lừng đấy."
---