Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 309: Có gì mà phải trình báo?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:36:59
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vạn Thiết Dũng xong thì trợn trừng mắt.

 

Việc dặn dò già trẻ trong trại thì ông thể hiểu , dù phường giao dịch giữ cũng là chuyện đại sự, nhưng tại kinh văn?

Định đe dọa ông ?

 

Bất chợt, Vạn Thiết Dũng cảm thấy lạnh sống lưng, tự thấy bản đột nhiên trở nên sáng suốt lạ thường.

 

"Không , về kiểu gì đám ở nhà cũng đ.á.n.h gãy chân mất, trách nhiệm của bảo vệ mà." Vạn Thiết Dũng như "diễn viên nhập", than vãn.

 

Khóe miệng Diêm Như Ngọc giật giật.

 

Ai mà dám đ.á.n.h gãy chân ông cơ chứ\!?

 

Cô thở hắt một , dứt khoát kéo ông sang một bên, thẳng: "Ông quên là lớp da mặt là đồ giả ?

 

Một khi bằng chứng xác thực chứng minh là thổ phỉ, họ chỉ chực tống ngay.

 

Đến lúc đó bản đương gia chỉ nước đối đầu trực diện.

 

dũng mãnh vô song thật, nhưng ngốc.

 

Một chọi với mười vạn quân trấn thủ biên quan, ông coi là thần tiên chắc?\!"

 

Lão mặt già của Vạn Thiết Dũng sượng .

 

Ông cứ ngỡ con nhóc c.h.ế.t tiệt lo cho sự an của , kết quả thì ?

 

Tưởng bở \!

 

"Thế còn mớ tài sản ở nhà, gì cần dặn dò ?

 

Nếu bỏ mạng ở đây, cái ghế đó chỉ thể để thôi đúng ?" Vạn Thiết Dũng ngẫm nghĩ một hồi hỏi.

 

Nếu lão già mà cùng lứa với cha cô, cô thật sự một tay vặn gãy cái cổ to bè của ông cho xong.

 

hổ.

 

"Cút về , bản đương gia nỡ để đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?

 

Ông c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ." Diêm Như Ngọc liếc xéo ông một cái.

 

Thấy cô vẫn khí thế bừng bừng, tự tin ngông cuồng như khi, Vạn Thiết Dũng cũng thấy vững tâm hơn đôi chút.

 

Nói thật, giây phút , ông cũng chùn bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-309-co-gi-ma-phai-trinh-bao.html.]

 

em đều ở đây, chỉ hai bọn họ, nếu quân trấn thủ dùng biện pháp mạnh, chắc chắn sẽ t.ử chiến.

 

Lấy một địch trăm, địch nghìn thì họa may còn thể, chứ một địch vạn, địch mười vạn...

 

Ông đ.á.n.h giá cao bản đến thế.

 

Dĩ nhiên, một cái mạng quèn, mất thì thôi, nhưng đám vô dụng trong trại mới hưởng ngày tháng thái bình, nếu hai họ cùng c.h.ế.t, cái trại sẽ loạn đến mức nào.

 

"Hay là về kéo tới báo thù cho ?

 

Hay thế , dẫn tấn công thành, tuy quân nhiều nhưng là tinh binh, bắt vài tên dân đen thì dễ như trở bàn tay.

 

Sau đó ép thằng nhóc Vân Cảnh Hành giao , bằng thì cứ g.i.ế.c ..." Vạn Thiết Dũng càng mắt càng sáng rực.

 

Ý tưởng quá , con tin trong tay, lo gì đổi con nhóc về?

 

" là cái lão già ." Diêm Như Ngọc mắng một câu, "Cứ yên về nhà mà đợi , đừng gì cả.

 

Ừm, cũng cần bảo bọn họ là phường giao dịch giữ , cứ nán chơi vài ngày là ."

 

"Thế ..." Vạn Thiết Dũng lập tức lắc đầu.

 

"Bớt nhảm \!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chút chuyện cỏn con đủ để lấy mạng ." Diêm Như Ngọc hừ nhẹ, xong liền thẳng tên lính tuần tra: "Được , đưa ."

 

Thái độ dứt khoát của cô khiến khỏi ngạc nhiên, đồng thời cũng thầm lau mồ hôi hột.

 

May mà cô gái còn điều.

 

Xem sự kiêu ngạo bất tuân của cô chỉ dành cho đám nước Ô Tát thôi, tính cũng là một bậc nghĩa sĩ.

 

Còn về phần tên hộ vệ...

 

chẳng lý do gì để giữ cả.

 

Vạn Thiết Dũng trơ mắt Diêm Như Ngọc theo .

 

Cái đầu ông tức đến bốc khói.

 

"Mẹ kiếp, lão t.ử sớm muộn gì cũng g.i.ế.c sạch lũ ch.ó săn các \!" Ông nhổ một bãi nước bọt, thu dọn đồ đạc, ngay đêm đó đến chợ nô lệ mua hơn trăm , mang theo lương thực, hoa cỏ và ngựa mà Diêm Như Ngọc mua rời .

 

-----

 

 

Loading...