Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 312: Xứng đáng

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:37:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Vân Cảnh Hành lập tức trở nên u ám, khí thế quanh cũng lạnh lẽo đến đáng sợ khiến những xung quanh đều im như phế vật.

 

Diêm Như Ngọc khẽ nhướng mày: "Vân Tướng Quân từng gặp ?"

 

END\_EXAMPLE

 

"Khá khen cho một nữ thổ phỉ, dám ở mặt bản tướng giả điên giả dại." Vân Cảnh Hành trầm giọng, chỉ hận thể bóp c.h.ế.t phụ nữ mặt , "Vụ đấu giá kiếm bộn bạc ?"

"Vân tướng quân, chỉ là một thương nhân thôi. Cho dù là tướng quân cũng thể vu oan giá họa cho một lương dân như ." Diêm Như Ngọc liếc một cái nhẹ bẫng, đó thở dài, "Vân tướng quân quanh năm ở trong quân ngũ, chắc ít khi gặp lạ nên giao tiếp kém, tính tình . Thường dân như đây vô cùng thấu hiểu, chấp nhặt với nữa. Nếu còn việc gì, xin phép về nhà."

 

"Đứng !" Vân Cảnh Hành lập tức ngăn .

 

Anh vẫn luôn dò la phận của nữ thổ phỉ , giờ khó khăn lắm mới gặp , thể để cô dễ dàng rời như !?

 

"Còn chuyện gì nữa?" Diêm Như Ngọc thản nhiên hỏi.

 

Vân Cảnh Hành chằm chằm Diêm Như Ngọc, nhất là khi thấy cái vẻ phong thái ung dung của đối phương, chỉ thấy ngọn lửa giận trong lòng cuồn cuộn bốc lên: "Người , bắt lấy!"

 

Lệnh ban , quân sĩ bên ngoài lập tức xông , tả hữu giáp công bao vây Diêm Như Ngọc ở giữa.

 

Diêm Như Ngọc hề nao núng sợ hãi.

 

"Nói là thổ phỉ, bằng chứng ?" Diêm Như Ngọc Vân Cảnh Hành, " thấy là do trúng vẻ quốc sắc thiên hương của bản cô nương, mà bản cô nương lạnh nhạt với , nên thẹn quá hóa giận, mượn công trả thù riêng thì ."

 

"..." Khóe miệng Vân Cảnh Hành giật giật.

 

Cái thói mồm mép lanh lợi thế , còn bảo ?

 

Nữ thổ phỉ cũng là kẻ khéo mồm khéo miệng như thế.

 

"Ồ, nếu là thổ phỉ thật thì nghĩ sẽ ngoan ngoãn để bắt nạt thế ?" Ánh mắt Diêm Như Ngọc lóe lên, "Bị sỉ nhục thế , chuyện kinh thiên động địa gì đó, chẳng hạn như cướp một cái làng sát lục dân lành thì ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-312-xung-dang.html.]

"Cô dám!" Vân Cảnh Hành giật kinh hãi, nghiến răng nghiến lợi .

 

"Anh bảo là thổ phỉ , còn gì mà dám?" Diêm Như Ngọc nhếch môi, "Tướng quân căm ghét thổ phỉ như , lẽ nào nếm mùi đau khổ tay bọn họ?

 

Nếu thế, chứng tỏ bản lĩnh của nữ thổ phỉ dạng .

 

Nếu là tướng quân, chắc chắn sẽ học cách ngoan ngoãn điều một chút, ghi hận, thấy đúng ?"

 

Nghe lời , chân mày Vân Cảnh Hành cau .

 

Lần gặp nữ thổ phỉ đó, cô đeo một chiếc mặt nạ đen tuyền, khiến cả toát vẻ lạnh lùng sắc sảo, một luồng khí thế đáng sợ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

hiện tại, vì ấn tượng đầu tiên là một cô nương mặc áo hồng nên lòng tránh khỏi chút buông lỏng và khinh thường.

 

đúng như lời phụ nữ , cô quả thực hạng thổ phỉ tầm thường.

 

Thổ phỉ thông thường dám trực diện đối đầu với quân thủ quan, càng dám đôi co tay đôi với một tướng quân thủ quan như .

 

Nghĩ kỹ , những việc nữ thổ phỉ , từng cữ chỉ từng hành động, chẳng việc nào là bình thường cả...

 

"Diễm cô nương gan kinh thật đấy, để con gái thành chủ Tháp Tháp thành nhắm thế ?" Vân Cảnh Hành bực bội .

 

"Vì , cô thấy là sinh lòng đố kỵ.

 

Vả , ch.ó thấy thịt thì thèm, trách con ch.ó trách miếng thịt ?" Diêm Như Ngọc vẫn bình thản đến lạ lùng.

 

Vân Cảnh Hành nghẹn lời: "Dù chuyện cũng do cô mà , cho nên, mời cô nương về quân doanh một chuyến!

 

Biết quân địch thấy cô nương xong thật sự chịu lui quân thì , như thế cô nương một cứu vãn mạng sống của bách tính biên cương hai nước, cũng là chuyện đáng giá!"

 

"Kẻ vô dụng đúng là giỏi tự diễn kịch cho xem." Diêm Như Ngọc uể oải mắng một câu.

 

 

Loading...