Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 320: Không giảng đạo lý

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:37:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình Nghiêu xong liền ưỡn n.g.ự.c, phủi bụi bộ giáp, liếc Vân Cảnh Hành một cái, bảo: "Anh cũng bản thiếu gia là hậu duệ trung lương, thể chuyện cấu kết với phỉ tặc?

 

Sau nếu còn vu oan cho bản thiếu gia, đừng trách giữ mặt mũi cho !"

 

Cấu kết?

 

Anh đó là cấu kết ?

 

Rõ ràng là cảm hóa!

 

Vân Cảnh Hành dẫu Diêm Như Ngọc là thổ phỉ thì ?

 

Chẳng lẽ còn thể bắt cô ?

 

Ngay cả khi Vân Cảnh Hành thật sự điều đại quân san phẳng trại Diêm Ma, với bản lĩnh của Tiểu Diêm Vương, trốn là trốn ngay, tìm ngọn núi khác, vẫn cứ sơn đại vương như thường.

 

Trị ngọn trị gốc!

 

nếu tay thì khác!

 

Tiểu Diêm Vương càng lúc càng tình , cướp đồ của , giờ thì ?

 

Đã qua , miếng hộ tâm kính chẳng do cô tặng đó ?

 

Ngoài miếng hộ tâm kính , bộ giáp mềm tơ vàng như thế cô còn thèm lấy, rõ ràng là khoan dung độ lượng hơn nhiều.

 

nghĩ đến bộ giáp mềm tơ vàng, Trình Nghiêu hì hì với Vân Cảnh Hành: "Bộ giáp mềm tơ vàng của nhà họ Vân các nhỏ, bản thiếu gia mặc , nên sửa thành một cái khăn che mặt và cái bảo vệ hạ bộ , còn thừa chút vải vụn thì cái bảo vệ cổ tay.

 

Thấy đ.ấ.m cho tội nghiệp thế , tặng đấy, lấy ?" Anh Trình Nghiêu đây là hào phóng nhất .

 

Vân Cảnh Hành xong chỉ cảm thấy m.á.u trong bắt đầu sôi sùng sục.

 

"Bảo vệ hạ bộ!?

 

Cậu dùng bộ giáp mềm tơ vàng ông nội tặng để cái bảo vệ hạ bộ?!" Câu gần như rít qua kẽ răng.

 

Trình Nghiêu lườm một cái: "Anh đừng trợn mắt bản thiếu gia!

 

Đây là thứ bản thiếu gia xứng đáng nhận, sửa thế nào là quyền của !

 

Tặng một cái bảo vệ cổ tay lắm , còn thế nào nữa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-320-khong-giang-dao-ly.html.]

 

Vân Cảnh Hành xong cảm thấy cả chút nào.

 

Nhà họ Vân và nhà họ Trình rốt cuộc thâm cừu đại hận gì mà Trình Lão gia t.ử phái một đứa cháu bất lương thế đến hành hạ ?

 

"Cậu bộ giáp mềm tơ vàng chỉ một chiếc, là bảo vật tuyệt thế ?

 

Năm đó Công Chúa Như Gia bộ giáp mà cha còn nỡ..." Vân Cảnh Hành Trình Nghiêu rút cái bảo vệ cổ tay bé tẹo từ trong n.g.ự.c , mí mắt giật liên hồi.

 

Đồ phá gia chi t.ử!

 

"Bản thiếu gia mà xứng với món bảo vật tuyệt thế ?

 

Bản thiếu gia là bản lĩnh thực sự, căn bản cần loại đồ hộ giáp, dù vứt xó đó cũng phí..."

 

"Đủ !

 

Cút ngoài cho bản tướng!" Vân Cảnh Hành thật sự nổi nữa.

 

Nếu cha bộ giáp mềm tơ vàng chia thành mấy mảnh, chắc cũng tức c.h.ế.t mất.

 

Trình Nghiêu thấy tức đến mức đó liền nhe răng : "Ra thì , tưởng bản thiếu gia ham hố cái lều của chắc?

 

Chẳng chính gọi đến !"

 

"Khoan , gần đây phép nghỉ nữa!

 

Chiến sự đang căng thẳng, tăng cường huấn luyện, chú ý động thái của địch quân." Vân Cảnh Hành dặn thêm một câu.

 

"Được thôi, hai tháng xin nghỉ." Trình Nghiêu gật đầu, hào phóng đồng ý.

 

"..." Mí mắt Vân Cảnh Hành giật giật, "Hai tháng?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

" , Tam Hoàng T.ử chẳng sắp đến ?

 

Bản thiếu gia thấy , nên đợi tới, bản thiếu gia nữa, về nhà đại thiếu gia của cho sướng." Trình Nghiêu vẻ đương nhiên.

 

Lời dứt, Vân Cảnh Hành cầm ngay cái nghiên mực bên cạnh ném thẳng tới.

 

Nếu là , Trình Nghiêu chắc chắn ném trúng, nhưng dù cũng luyện võ bấy lâu, thể trúng .

 

 

Loading...