Sân vườn trong quán trọ Mãn Nguyệt chia thành nhiều hạng khác .
Hạng nhất giá hai trăm lượng một tháng, kiểu sân vườn nhiều phòng, đủ cho một đoàn thương buôn năm mươi sử dụng.
Ngoài còn loại một trăm lượng và năm mươi lượng một tháng, thậm chí cả phòng đơn, cũng chia thành các hạng thượng, trung, hạ.
Cái giá thể là cực kỳ hợp lý, Trình Nghiêu xong còn thấy chẳng giống phong cách của Diêm Như Ngọc chút nào.
"Đại đương gia của chúng bảo , quán trọ Mãn Nguyệt chỉ ăn một , thương nhân ngang qua đều thể ở.
Anh em chúng sẽ hộ tống suốt quãng đường, tuyệt đối để bất kỳ một thương nhân nào xảy chuyện địa bàn của Diêm Ma Trại chúng ." Đám em trướng Tô Vệ cũng quên cam đoan với những khách buôn .
Tất nhiên, tiền phòng thì đúng là hợp lý thật, nhưng những chỗ khác vẫn kiếm khối tiền.
Ví dụ như trong Mãn Nguyệt Trại cũng đồ ăn, những thứ đều trả tiền, mà giá cả , đương nhiên là đắt hơn t.ửu lầu bình thường một tẹo .
Đến khi Trình Nghiêu theo chân đám thổ phỉ tới Mãn Nguyệt Trại, mắt trợn tròn lên vì kinh ngạc!
Cái gọi là quán trọ mắt to lớn đến mức vô lý.
Đang lúc giữa mùa đông giá rét, hương hoa mai thơm ngát lan tỏa quanh ch.óp mũi, tất cả như lạc bước một thế giới thái bình thịnh trị, cách biệt với những nhiễu nhương bên ngoài.
Những trái tim thấp thỏm yên của đám khách buôn cũng dần xoa dịu.
Nói đúng hơn, bọn họ đến để trú chân mà là đám thổ phỉ cưỡng ép bắt đây.
Lúc đầu bảo là bảo vệ an cho họ...
đương nhiên là chẳng ai tin.
giờ thì...
cái vẻ hào nhoáng của quán trọ Mãn Nguyệt , họ bắt đầu thấy m.ô.n.g lung, thậm chí kiềm ý nghĩ: "Chẳng lẽ đám thổ phỉ lương thật ?".
Phòng ốc trong quán trọ nhiều vô kể, chẳng lo thiếu chỗ, hơn nữa đất đai ở đây rộng thênh thang, thiếu phòng thì cứ xây thêm là xong.
Chỉ điều, dịch vụ ở nơi thực sự khiến tất cả các khách buôn sững sờ.
Có những gã đàn ông vạm vỡ giúp họ sắp xếp hành lý, những cô gái dịu dàng dẫn họ chọn phòng, còn những đứa trẻ mười mấy tuổi lanh lợi chuẩn nước nóng và đồ ăn cho họ...
"Ở đây chúng việc theo ca, cứ cách một thời gian họ sẽ tới quán trọ Mãn Nguyệt để trải nghiệm cuộc sống, đồng thời cũng là cơ hội để họ đóng góp cho sơn trại." Thấy Trình Nghiêu mặt đầy vẻ ngạc nhiên, Tô Vệ bên cạnh giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-352-dot-quan-tro-cua-nguoi.html.]
Công việc cần giao tiếp với thế giới bên ngoài, nên tạm thời giao cho và em trai Tô Nguyên phụ trách.
Vạn Thiết Dũng mặt mày quá hung tợn, sợ đám khách buôn thấy yên tâm.
Đợi qua thời gian bất , Tô Nguyên sẽ độc lập gánh vác, chuyên trách quản lý quán trọ Mãn Nguyệt.
Công việc béo bở là do như khó khăn lắm mới giành cho em trai, vì thế mà chẳng ít Vạn thủ lĩnh lườm nguýt.
Tất nhiên, tuy là " cửa " nhưng Tô Nguyên cũng thực sự năng lực.
"Đại đương gia của các ?
Cô ở đây ?" Thấy xuất hiện lâu mà vẫn thấy bóng dáng Diêm Như Ngọc , Trình Nghiêu khỏi thấy hụt hẫng.
"Đại đương gia còn bận việc khác ." Tô Vệ thành thật đáp.
"Việc gì?
Bản thiếu gia gặp cô ." Trình Nghiêu nghếch cằm lên .
Mặt mũi chẳng lẽ đủ lớn ?
"Đại đương gia của chúng gặp là gặp ngay?" Tô Vệ nhướng mày, "Tuy nhiên, quán trọ cũng cung cấp dịch vụ đó.
Muốn thấy mặt Đại đương gia thì nộp một ngàn lượng bạc để từ xa một cái; năm ngàn lượng bạc thì đối mặt một câu; còn Đại đương gia dùng bữa tối cùng thì giá là một vạn lượng."
"..." Mặt Trình Nghiêu xị xuống như mất sổ gạo.
" nể tình là quen cũ của sơn trại, giảm giá cho , năm trăm lượng để một cái." Tô Vệ xòe tay đòi tiền.
"Không , bản thiếu gia hết tiền !
Anh mà cho gặp Đại đương gia các , sẽ đốt cái quán trọ của !" Trình Nghiêu cuống cuồng.
Bạc ư?
Anh mang theo, ông nội cho hẳn một ngàn lượng!
tiền đây Diêm Như Ngọc cho tiêu sạch sành sanh từ lâu .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Số tiền hiện còn chẳng đủ để một câu nữa là!