Lời thốt , Đại vu cùng mấy vị tướng quân tức đến mức ngây .
"Đêm qua ai trực?!
Tất cả lôi c.h.é.m hết!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nơi đóng quân của mười mấy vạn đại quân mà ai phát hiện ngựa hạ t.h.u.ố.c ?!"
Ngoài việc hạ t.h.u.ố.c thì tuyệt đối còn khả năng nào khác.
Trước đó vẫn còn khỏe mạnh, cỏ khô kiểm tra mỗi ngày, nước cũng chuyên môn mới, nguồn nước dồi dào đảm bảo sạch sẽ.
Vậy mà bây giờ ngựa xảy vấn đề, chỉ thể là tên Thiết Diện Diêm Vương trong lúc đốt lương thảo cũng phái động tay động chân cỏ khô hoặc nước trong chuồng ngựa!
"Đại vu, bây giờ ?
Ngựa xảy chuyện, kỵ binh ít nhất cũng nghỉ ngơi bảy tám ngày chứ?" Tây tướng quân hỏi.
Ngựa vốn quý giá, nếu hồi phục hẳn trận, đến lúc đó chịu nổi kinh hãi và trọng lực thì trở thành gánh nặng.
Cũng may chỉ là tiêu chảy, nếu là thứ độc d.ư.ợ.c nếm là mất mạng ngay thì kỵ binh coi như hủy hoại .
"Còn bao nhiêu ngựa ?" Đại vu hỏi.
"Số còn dùng năm ngàn kỵ binh." Cấp báo cáo.
Ngựa nuôi tập trung hết một chỗ, trong đó còn ít con buộc rải rác cạnh các doanh trại lân cận, bằng thực sự tiêu diệt bộ .
"Năm ngàn thì năm ngàn.
Không kỵ binh, chúng còn bộ binh, còn cung nỏ, chuẩn chiến xa, vẫn cứ công thành như thường!" Nghĩ đến đứa cháu ngoại đang treo thành lâu, Đại vu trào dâng nộ khí.
Một đứa trẻ đơn thuần và cao quý như thế c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay Khang Vương!
Ông bắt Khang Vương trả giá đắt!
Còn cả tên Thiết Diện Diêm Vương nữa, đợi khi ông chiếm Tứ Cửu Thành, việc đầu tiên là sẽ g.i.ế.c Thiết Diện Diêm Vương để tế cờ!
Tức thì, đại quân xuất kích.
Tựa như những tảng đá khổng lồ lăn mặt đất, bụi mù mịt, tăng thêm vài phần lạnh lẽo cho mùa đông giá rét .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-388-thua-thang-xong-len.html.]
Từ đằng xa, binh lính thành thấy một đám đen kịt đang tiến gần, lập tức đề cao cảnh giác.
"Hôm nay thật quái lạ, Thiết Diện Diêm Vương mới bao lâu đúng ?
Vậy mà đại quân tới ...
Nếu Thiết Diện Diêm Vương muộn một chút, chẳng họ đụng độ ?" Một tướng sĩ bên cạnh nhịn .
Nếu là , đối với những trong thành như họ, khi là chuyện .
"Đừng bậy." Vân Cảnh Hành quát lạnh, "Thiết Diện Diêm Vương nợ chúng , thậm chí đối với chúng coi như nghĩa khí lắm , thể để họ bia đỡ đạn?
Huống hồ..."
"Nếu đoán nhầm, bá tánh ngoài thành mười phần thì đến tám chín phần Thiết Diện Diêm Vương thu nhận.
Nếu Thiết Diện Diêm Vương ngã xuống, bá tánh nương tựa ?" Vân Cảnh Hành tiếp.
Trong thời buổi , cứu thêm một thì đó.
Nghe , các tướng sĩ bên cạnh im bặt.
Lời đó họ cũng chỉ thuận miệng thôi, thực tế cũng từng nghĩ đến việc để Thiết Diện Diêm Vương đại quân nộp mạng.
"Tướng quân, ngài kìa..." Đột nhiên, binh sĩ hét lên.
Vân Cảnh Hành và vội vàng theo, chỉ thấy đại quân đằng xa dường như dừng , rõ xảy chuyện gì.
Đêm qua trời tối, họ thấy nhóm Diêm Như Ngọc, mãi đến khi trời sáng mới phát hiện nhiều đang trải cỏ khô xuống đất, điều cỏ khô cách thành trì gần hơn vị trí của đại quân lúc một chút...
"Kỵ binh chỉnh đốn tại chỗ, những khác tấn công!" Tướng lĩnh nước Ô Tác những con ngựa hồn , tức đến phát điên.
Lại là việc do tên Thiết Diện Diêm Vương !
Trên mặt đất, chẳng từ lúc nào rải đầy đậu và củ cải núi! Đám ngựa chiến trông thấy liền khựng , nhất quyết chịu tiếp, thậm chí con còn tranh thủ cúi xuống gặm vài miếng...
Vấn đề ở chỗ, qua là đám đậu ngâm nước, chắc chắn loại đậu bình thường!
đại quân tiến đến tận đây, bảo họ lui ư?
Không đời nào!
Khí của thành Cức Dương chỉ còn thoi thóp, hôm nay thừa thắng xông lên, một trận định giang sơn!