Diêm Như Ngọc tiền nhàn rỗi nhiều nên nghĩ lắm trò.
Họ dứt khoát sắp xếp một chuyến đến phường giao dịch, mua một ít nô lệ và ba cửa tiệm lớn.
Một tiệm dùng để đồ khô, ăn vặt; hai tiệm còn , một tiệm bán sỉ vải vóc, tiệm cửa hàng tạp hóa.
Cửa hàng tạp hóa thực chất chính là kiểu siêu thị mini thời cổ đại, Diêm Như Ngọc quy hoạch xử lý cho tiện lợi hơn, kinh doanh những mặt hàng nhu yếu phẩm hàng ngày, xung đột mấy với việc ăn của khác.
Những việc đều đang trong giai đoạn sắp xếp, một sớm một chiều thể xong ngay.
cũng việc gì cũng cần họ đích tay.
Ví dụ như tiệm đồ ăn vặt, vẫn là Tang chưởng quỹ tự tìm , ông cũng một cái thẻ thông hành, cửa tiệm coi như là chi nhánh.
Hơn nữa, khi danh tiếng của Diêm Như Ngọc vang xa, còn ít chủ động đến xin nương tựa.
Thế đạo gian nan, nhiều vì đủ loại lý do mà sống nổi, thổ phỉ chỉ mỗi nhà .
khi xuất hiện một "thương hiệu" thổ phỉ như Diêm Như Ngọc, những ngọn núi thổ phỉ khác rõ ràng là còn sức hút bằng.
Những kẻ còn đường sống, dù thổ phỉ cũng tìm một chỗ danh tiếng lớn, là "thổ phỉ " để chỗ dựa.
Quả thực Diêm Như Ngọc chiêu mộ ít .
Nam nữ già trẻ đều .
Thông thường mới đến sẽ sắp xếp ở cùng một ngọn núi, quan sát, xử lý mới chính thức nhận .
Dù cũng nhiều kẻ lên núi là vì chuyện nên còn đường lui.
Người đó thiếu đàn em, nhưng định thu gom hạng rác rưởi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Và khi Diêm Như Ngọc nhận tin tức từ Kinh Đô thì thánh chỉ vẫn tới.
Vân lão tướng quân phái tín chạy hỏng mấy con ngựa, đích giao thư tận tay họ, cũng là để tránh xảy bất kỳ sự cố nào dọc đường.
Diêm Như Ngọc xem xong thư, sắc mặt kỳ quái.
Lúc bên cạnh chỉ mỗi Hoa Lan Dung, cô theo Diêm Như Ngọc bấy lâu nay nên hiểu rõ tính khí của đó nhất, là chắc chắn xảy chuyện gì .
"Đại đương gia?
Thư của ai ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-454-than-ngheo.html.]
Chẳng lẽ chuyện của Tiền đại nhân tin tức ?" Trong lòng Hoa Lan Dung, chuyện lớn nhất cũng gì bằng vụ sát hại quan viên triều đình.
"Ừm, của chúng ở Kinh Đô truyền tin về." Diêm Như Ngọc đáp một tiếng đốt lá thư .
"Thế nào ạ?
Họ định phái binh đến dẹp phỉ ?" Hoa Lan Dung vội hỏi.
"Không , lão Hoàng thượng khiển trách Tiền đại nhân đúng quy củ, đó cất nhắc em trai và con trai của ông lên." Diêm Như Ngọc .
Hoa Lan Dung thì cũng xem như trút gánh nặng.
Không đ.á.n.h là .
"Đại đương gia, những đó vẫn còn dòm ngó ngọn núi của chúng ?
Không phái binh, chẳng lẽ tìm cách khác?" Hoa Lan Dung vô cùng thông minh.
Diêm Như Ngọc cũng chẳng thèm giấu giếm, thẳng luôn: "Lão Hoàng thượng phong bản đương gia Hương quân, ngoài còn bảo khi nhận chỉ dụ, trong vòng ba tháng khởi hành Kinh Đô để xem mắt hào kiệt."
"..." Hoa Lan Dung cứ ngỡ ảo giác.
Đây là định ban hôn ?
"Ồ, còn bảo lão t.ử đăng ký danh sách em sổ sách nữa." Diêm Như Ngọc dừng một chút, "Từ nay về , em chúng sẽ là quân đội chính quy ."
"Đại đương gia..." Hoa Lan Dung trong lòng kinh hãi.
Phía quan phủ đây là thực lực thực sự của họ.
Đã yêu cầu đăng ký sổ sách thì lượng nam nữ già trẻ trong trại đều nắm rõ...
"Thực lão t.ử chỉ ...
nếu đăng ký , ông phát lương quân cho ?" Diêm Như Ngọc cau mày, "Tổng thể để lão t.ử bỏ công canh giữ biên ải mà đưa tiền chứ?"
"Ý của là định đồng ý ?" Hoa Lan Dung cảm thấy việc giống phong cách của đại đương gia nhà lắm.
"Đồng ý chứ, tại ?
Cũng tước đoạt quyền quản lý em của lão t.ử, lão t.ử còn thể đường đường chính chính than nghèo để đòi tiền nuôi quân nữa."
---