Diêm Như Ngọc phần lớn thời gian đều ở núi, nhưng Lão Chu và mấy em trướng thì .
Họ thường xuyên ngoài thu mua lương thảo vật tư nên sẽ ngóng khắp nơi.
Chỉ vì thời gian trôi qua quá lâu, thực sự khó tìm , mới chỉ chút manh mối mà thôi.
Hiện tại cô và Vạn Thiết Dũng đường đường chính chính khỏi núi, còn mang cái danh hiệu Hương Quân, thể nhân cơ hội dùng cái danh đó để tìm .
Hai con trai thuở đó chắc đều chuyện , phong thanh, sẽ mặt gặp một .
Lý do cô mang theo Vạn Vạn Châu Nhi cùng chính là vì lẽ đó.
Thế nhưng Vạn Vạn Châu Nhi bắt đầu cảm thấy tâm trạng trùng xuống.
Cha cô thì thèm khát con trai, chứ cô thì chẳng thêm trai chút nào.
Cả cô ủ rũ rúc trong xe ngựa.
" ngay là cô sẽ bắt nạt mà, ghét quá!" Vạn Châu Nhi hứ một tiếng với Diêm Như Ngọc, giật rèm xuống, buồn bực bỏ .
Diêm Như Ngọc lớn một tiếng, nhưng nụ dứt, trong đầu bỗng lóe lên một hình bóng, gương mặt thoáng chút ngượng ngùng: "Lão t.ử quên mất một ."
"Ai cơ?" Hoa Lan Dung ngẩn .
Diêm Như Ngọc mím môi.
Vị Tiểu Quốc Cửu chứ ai...
"Không gì, chỉ là lúc chúng lên đường, Trình Nghiêu vẫn còn ở trong quán trọ, lão t.ử quên thông báo cho một tiếng." Diêm Như Ngọc thản nhiên .
Hoa Lan Dung một chữ cũng tin.
Đại đương gia xuất hành, bao giờ thèm đoái hoài tới Trình Nghiêu ?
Hơn nữa, lúc Đại đương gia là rời khỏi từ đỉnh núi chứ qua quán trọ, nếu còn chạy đến đó để chào tạm biệt thì cũng quá phiền phức .
Đại đương gia thì cô cũng chẳng tiện hỏi nhiều.
Mà lúc , tại khu mỏ đá lởm chởm, vị Tiểu Quốc Cửu đang xổm ngửa mặt trời.
Ngày tháng thế , bao giờ mới kết thúc đây...
Vuốt mái tóc bẩn thỉu bết bát như bùn, Phòng T.ử Ngu cảm thấy thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Cho dù y thực sự nợ tiền của vị Đại đương gia , thì cũng thiếu gì cách trả nợ, cứ nhất thiết bắt y cái việc bẩn thỉu và mệt nhọc nhất ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-459-da-benh-hay-da-chet.html.]
Suốt ngày dãi nắng dầm mưa, dù che nửa mặt nhưng da vẫn đen sạm mấy tầng, đôi bàn tay đầy vết chai và lở loét, kẽ móng tay thậm chí còn đen sì sì, bất kể y lau rửa thế nào hàng ngày trông vẫn bẩn thỉu đến buồn nôn.
"Đại đương gia của các ?
gặp cô !" Phòng T.ử Ngu bất thình lình dậy, kéo theo sợi xích sắt , cất tiếng nữa.
"Cậu cứ chịu từ bỏ ý định thế nhỉ?
Đại đương gia của chúng là nhân vật thế nào, bộ gặp là gặp chắc?
Vả , giờ giúp thông báo thì cũng chẳng gặp ." Người bên cạnh thấy thế, trợn mắt khinh khỉnh đáp.
Có việc mới thịt mà ăn, còn hài lòng cái nỗi gì?
Việc khối còn kìa!
"Ý là ?
Đại đương gia của các ...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
bệnh là c.h.ế.t ?" Trong lòng Phòng T.ử Ngu bực bội, lời thốt cũng chẳng mấy lọt tai.
Câu xong, đám em đang việc xung quanh lập tức nổi trận lôi đình.
"Thằng nhãi ranh , mày ăn xằng bậy gì đấy?
Mồm ngậm phân ?
Dám nguyền rủa Đại đương gia của bọn tao!"
"Lão t.ử thấy ngứa mắt với mày từ lâu , cái hình phế vật, một ngày bao nhiêu việc mà cứ lải nhải thôi!"
"..." Mí mắt Phòng T.ử Ngu giật nảy.
Từng việc?
Y thức khuya dậy sớm mỗi ngày đấy!
Y là Quốc Cửu cơ mà!
Chỉ tiếc là công việc khai thác đá quá bẩn, mặt nhất định che chắn, nếu bụi sẽ đầy mồm, thậm chí trải qua bao nhiêu ngày nắng cháy, y giờ mặt mũi đầy tro bụi, chẳng còn chút phong độ hào hoa nào như , một ai thể liên tưởng y với vị Tiểu Quốc Cửu .
"Mọi bớt giận , cái hạng phạm lớn đắc tội với Đại đương gia , sớm muộn gì cũng báo ứng thôi..." Một em vội vàng can ngăn.
Cũng vì sợ nhỡ nổi nóng mà đ.á.n.h c.h.ế.t thì phiền, hiện tại Đại đương gia núi, nhất là nên an phận thủ thường.