Chuyện Diêm Như Ngọc và tính toán kỹ từ , nên đáp ứng dứt khoát.
Nghĩ đến thỏi vàng lớn trong tay Vạn Thiết Dũng và phận của lão, Cát Nhị Lôi ý định ở Vũ Thành nữa.
Làm tiêu sư thì gì ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dầm mưa dãi nắng cũng chẳng kiếm mấy đồng.
Chẳng thà thổ phỉ, hơn nữa cha hiện giờ là thổ phỉ triều đình công nhận, tới Kinh Đô , lão hoàng đế vui vẻ ban cho một chức quan lớn, cha chỉ mỗi đứa con trai là , lợi lộc chẳng đều thuộc về ?
Cát Nhị Lôi hớn hở về nhà dọn dẹp.
Nhà cửa bán , tiêu cục cũng giải tán.
Xuân Nương chuộc từ giờ là tiểu , đương nhiên cũng theo.
Con trai thể kiếm vàng, tất nhiên cũng thể bỏ .
Chỉ mất ba ngày thu dọn xong xuôi.
Ba chỉ mang theo một cái bọc nhỏ.
Diêm Như Ngọc cũng gì.
Hai ngày , đoàn xuất phát.
Lúc Cát Nhị Lôi mới thấy hết thảy , ánh mắt dán c.h.ặ.t khuôn mặt Hoa Lan Dung rời.
Người mà như tiên giáng trần thế , cùng đường với cha ?
Chẳng lẽ là...
đàn bà của cha?
Lòng Cát Nhị Lôi ngứa ngáy nhưng dám quá lỗ mãng, bám theo đoàn xe, thỉnh thoảng tiến lên ngóng.
Đi hai ngày, mới vị cô nương là đại quản gia cận của đại đương gia.
"Diêm Như Ngọc, thật hiểu nghĩ gì nữa, con trai của chú Vạn hạng t.ử tế gì ?
Cậu cứ thế mang theo, đường sẽ gây thêm bao nhiêu rắc rối nữa!
Cậu quên ?
Hồi nhỏ còn rêu rao khắp nơi là sẽ cưới về vợ nhỏ đấy!" Vạn Châu Nhi hậm hực .
"Chuyện ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-466-deo-bam-dai-dang.html.]
bản đương gia quả thực nhớ rõ." Diêm Như Ngọc đáp.
" thì nhớ đấy!
Cậu cứ mang theo , xem, chắc chắn sẽ nảy ý đồ với cả và A Dung cho mà xem!" Vạn Châu Nhi tức tối, "Cậu thì đương nhiên chẳng sợ gì , trời cao đất dày chẳng việc gì , nhưng nếu A Dung gặp chuyện thì đừng trách nhắc !"
Vạn Châu Nhi tức đến đỏ cả mắt.
"Cơn giận lớn thế , chẳng lẽ là Xuân Nương tìm đòi đồ ?" Diêm Như Ngọc liếc cô.
Vừa nhắc đến, Vạn Châu Nhi liền mếu máo : "Đòi đồ gì chứ, tối qua và A Dung đều ngủ , ả chạy sang đòi ngủ chung lều với .
bằng lòng, ả dẫn theo Cẩu Đản mặt dày mày dạn chen bằng .
Vì Cẩu Đản nên ngại đuổi , kết quả sáng sớm hôm phát hiện cây trâm vàng của mất tiêu !"
"..." Diêm Như Ngọc khẽ giật mí mắt.
" tìm ả tính sổ, ả bảo là đ.á.n.h rơi đường, còn bảo đừng cuống, nếu đồ cài tóc thì cứ dùng tạm trâm bạc của ả.
Cái thứ hổ, trong trại chúng gì hạng như .
Nếu mang ả về trại thì sẽ vĩnh viễn thèm mặt nữa!"
Diêm Như Ngọc nhịn : "Chẳng qua chỉ là một cây trâm vàng thôi mà, nặng mấy lạng ..."
"Cậu còn nữa!
Nói nữa là nhảy khỏi xe ngựa ngay bây giờ đấy!" Vạn Châu Nhi trợn mắt mắng: "Giờ sống xa hoa quá nhỉ, một cây trâm vàng cũng đáng tiền nữa hả!
Không nghĩ xem ngày xưa chúng sống thế nào, cây trâm đồng là lắm !"
Diêm Như Ngọc xoa xoa mũi: "Được , là của , đừng gào thét nữa, đau hết cả đầu..."
"Cậu còn chê phiền đúng ?"
Mí mắt Diêm Như Ngọc giật nảy, con bé gan càng ngày càng lớn , chắc quên mất cảm giác cô treo ở cổng trại ngày xưa là thế nào.
"Đợi tối dừng chân nghỉ , bảo ả trả cho , thế ?" Diêm Như Ngọc tiếp.
"Thế thì , lên tiếng, lục soát cũng thấy ngại." Vạn Châu Nhi đáp.
Khóe môi Diêm Như Ngọc giật giật.
Cũng chuyện cô nàng thấy ngại ?
---