Vạn Thiết Dũng cả bừng bừng nhuệ khí: "Cô là Đại đương gia, lời giữ lấy lời.
Nếu nó phục thiện thật, cô quỳ xuống dập đầu ba cái, dâng cho lão t.ử, ngoan ngoãn ...
con gái của lão t.ử!"
Suýt nữa thì ông quên mất con nhỏ c.h.ế.t tiệt là phận nữ nhi!
"Được thôi, chú cứ việc dạy." Diêm Như Ngọc nhếch môi, đầy vẻ tự tin.
Dạo gần đây cô ít quan sát Cát Nhị Lôi, nhận kẻ từ khi theo đoàn lúc nào chịu yên phận.
Ngay cả bây giờ, vẫn cứ lấm la lấm lét quanh quất.
Ánh mắt khi thì dừng Hoa Lan Dung, khi thì chằm chằm chiếc xe chở gia sản của cô, thỉnh thoảng còn lén lút c.h.ử.i thề vài câu.
Mà kẻ c.h.ử.i chẳng ai khác, chính là cha ruột Vạn Thiết Dũng của .
Thính lực của cô phi phàm, thấy rõ mồn một.
Chỉ riêng câu "lão già sắp c.h.ế.t" rủa hai mươi , kể những lời thô tục khó khác.
Vạn Thiết Dũng , lúc Diêm Như Ngọc hứa hẹn thì vô cùng đắc ý.
Đợi khi đoàn xe dừng , ông quẳng Cẩu Đản cho Vạn Châu Nhi trông nom lôi Cát Nhị Lôi đến mặt.
Ông lấy cuốn "Kinh Kim Cang" luôn mang theo bên : "Lão t.ử mấy ngày nay ngẫm , theo lão t.ử mà chẳng học hành gì nên đầu óc mới nghĩ chuyện tầm bậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cuốn kinh lão t.ử thường để giữ tâm bình khí hòa, thỉnh thoảng còn chép vài , thật là ích.
Hôm nay lão t.ử truyền cho , mỗi ngày khi dừng chân nghỉ ngơi, chép đủ hai mới ngủ.
Chỗ nào hiểu cứ việc hỏi lão t.ử!"
Nói xong, ông cẩn thận đưa cuốn kinh qua, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Cát Nhị Lôi thì tưởng ông đang đùa.
Chép kinh ?
"Cha, cha cứ đ.á.n.h con cho ." Hắn cứ thấy sách là đau đầu.
"Đánh thì chắc chắn đ.á.n.h, nhưng kinh cũng bỏ bê.
Đợi đến lúc học rộng tài cao, cha đây sẽ tặng thỏi vàng ròng thật lớn." Vạn Thiết Dũng trong lòng vui như mở hội.
Đến lúc đó, ông sẽ là cha nuôi của con nhỏ c.h.ế.t tiệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-472-khong-co-phuc-phan-do.html.]
Đứa con gái như thế, ông mơ cũng một đứa!
Tiếc , ông phúc phần như Đại B Ca.
Nhớ năm xưa khi Đại B Ca nhặt chị dâu về, ông còn chê phụ nữ đó trông vẻ đen đủi, giờ nghĩ , vẫn là Đại B Ca mắt !
Tay Cát Nhị Lôi cầm cuốn kinh run rẩy, cha quát: "Lão t.ử lấy giấy b.út cho , nhất định luyện cho t.ử tế.
Viết sai một chữ lão t.ử đá một cái, nếu lười biếng , lão t.ử c.h.ặ.t c.h.â.n luôn!"
Nếu dám lỡ dở việc ông nhận con gái nuôi, hừ...
Vạn Thiết Dũng hừng hực khí thế, thấy vẻ oán hận mặt Cát Nhị Lôi?
Ông lấy giấy b.út bày đất, bắt Cát Nhị Lôi khoanh chân ở đó, chằm chằm giám sát.
Đôi tay Cát Nhị Lôi vốn quen cầm đại đao từng cầm b.út bao giờ, lúc run cầm cập thôi.
Diêm Như Ngọc cách đó xa ha hả.
Thật là lắm trò vui!
"Cẩu Đản, cháu cùng cha cháu tập chữ ?" Diêm Như Ngọc mỉm hỏi.
"Có thịt ăn ạ?
Có thịt thì cháu ." Cẩu Đản nghiêm túc đáp.
Diêm Như Ngọc nhếch môi: "Có chứ.
Bảo cô của cháu dạy cho, mỗi ngày học nhận mặt chữ, lão t.ử sẽ đẽo cho cháu một thanh kiếm gỗ nhỏ.
Hoàn thành nhiệm vụ thì chỉ thịt mà còn cả bánh ngọt nữa."
Số bánh ngọt mang từ Diêm Ma Trại chắc cũng đủ ăn một thời gian dài.
Cẩu Đản xong trị trọng gật đầu.
Có cái ăn thì là ông trời hết, đừng là chữ, bắt nó một ngày dập đầu một trăm cái cũng .
Thế là Vạn Châu Nhi thêm nhiệm vụ.
cô khá điều, tuy ưa Cát Nhị Lôi nhưng đối với Cẩu Đản cũng khá .
Thêm đó dọc đường thực sự chẳng việc gì , cô liền kéo Hoa Lan Dung cùng dạy Cẩu Đản chữ.
---