Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 485: Di cô

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:27:01
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêm Như Ngọc thất vọng Lưu đại nhân một cái, thở dài: "Lưu đại nhân bận thì thôi , chỉ là...

 

ông quan, chắc chắn giao thiệp với quan viên hào địa phương, thể thiếu tiền bạc phòng ?

 

Bản tọa ở đỉnh Mai Đà cũng kiếm ít đồ , ông nếu thiếu gì cứ với , nếu ai bắt nạt ông, bản tọa cũng sẽ mặt trút giận ."

 

Lưu đại nhân ngừng gật đầu.

 

Ông , ơn tha cho ông !

 

"Ừ, ngàn vạn đừng khách sáo, bản tọa còn trong thành lâu đấy.

 

Tỉnh thành chi tiêu đắt đỏ, Lưu đại nhân nếu tiền ăn cơm thì là của ." Diêm Như Ngọc tiếp.

 

Lưu đại nhân sững .

 

"Lâu ?

 

Là bao lâu?"

 

"Hết kỳ thi Thu tính tiếp.

 

Lần đầu xa nhà, chúng còn thấy thi Tú tài bao giờ, nhân cơ hội xem thử cái thịnh huống đó ." Diêm Như Ngọc .

 

"..." Lưu đại nhân mí mắt giật giật, "Thi Thu...

 

...

 

chẳng còn gần hai tháng nữa ?"

 

"Không ?" Diêm Như Ngọc đầu , đôi mắt sáng long lanh ông .

 

"Được!" Tim Lưu đại nhân thắt một cái, "Tất nhiên là chứ..."

 

"Thế thì ." Diêm Như Ngọc gật đầu.

Viên tướng giữ thành dáng vẻ sợ hãi khép nép của Lưu đại nhân, trong lòng khỏi nảy sinh niềm cảm thông vô hạn. Dẫu Thiết Diện Diêm Vương là vị thổ phỉ nhân nghĩa tiếng, nhưng dù cũng là kẻ chốn sơn dã, câu nệ tiểu tiết, còn mang hung danh lẫy lừng. Đi cùng cô suốt quãng đường , chắc hẳn vị đại nhân kinh hồn bạt vía ít.

 

Có điều...

 

tin tức từ phía Kinh Đô truyền tới rằng, vị Thiết Diện Diêm Vương thực chất là một nữ t.ử.

 

Viên tướng giữ thành kìm mà liếc mắt sang một cái.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Thế nhưng, chẳng điều gì.

 

Chiếc mặt nạ tỏa ánh lạnh lẽo, tuyệt nhiên khiến cảm nhận chút nhu tình nào của phận nữ nhi.

 

Hơn nữa, cô còn vận một bộ nam phục.

 

Đoàn mỗi một ý nghĩ, chẳng mấy chốc tới phủ nha.

 

Đám xếp những chiếc thủ cấp thành từng hàng ngay giữa sân phủ.

 

sớm thông báo cho Tri kỷ phủ đại nhân đến, giờ phút thấy đống đầu nồng nặc mùi m.á.u tanh , ông cảm thấy đầu óc choáng váng.

 

Những tờ lệnh truy nã cũng mang để thuộc hạ đối chiếu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-485-di-co.html.]

"Năm mươi tên tặc phỉ...

 

thiếu một tên." Một thuộc hạ lên tiếng báo cáo.

 

"Vậy thì mau ch.óng giao bạc , chúng còn chia chác nữa." Diêm Như Ngọc .

 

Các cùng cũng đều đang phấn chấn.

 

Tri phủ đại nhân vội vàng đáp lời.

 

Năm mươi , kẻ rẻ nhất cũng đáng giá một trăm lạng, đắt nhất chính là tên cầm đầu, trị giá tới một nghìn lượng bạc trắng.

 

Tổng cộng , tiền thưởng lên tới hơn một vạn bảy nghìn lượng!

 

Cũng may dù bạc nhỏ, nhưng phủ nha vẫn thể chi trả .

 

Vả , hiện giờ đám tặc phỉ sa lưới bộ, trăm họ yên lòng, vị Tri phủ ít nhiều cũng chút công lao.

 

Ông bèn dứt khoát giao bạc ngay lập tức.

 

Khóe miệng đám đều ngoác tận mang tai, tiếc là đeo mặt nạ nên ai thấy .

 

"Đại nhân, chuyện ...

 

đám tặc nhân ở núi Mai Đà chuyên nghề cướp bóc, mấy hôm còn đồ sát cả Tô gia...

 

Tài sản của Tô gia lên đến hàng chục vạn..." Gã sư gia bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở một câu.

 

Mí mắt Tri phủ giật nảy một cái.

 

"Tô gia còn ai sống sót ?" Diêm Như Ngọc lên tiếng hỏi.

 

"Còn...

 

còn sót một bé gái, nhà giấu nên mới may mắn thoát c.h.ế.t." Tri phủ lúng túng đáp.

 

Diêm Như Ngọc gật đầu.

 

Số tiền của cải cô thu ở núi Mai Đà chỉ mười vạn.

 

Chắc hẳn đó là tiền bọn chúng tích cóp suốt bao nhiêu năm qua.

 

"Đứa bé bao nhiêu tuổi?

 

Còn nào ?

 

Hiện giờ đang ở ?" Diêm Như Ngọc hỏi tiếp.

 

"Là một bé gái bốn tuổi...

 

Vì cha đều qua đời, ai chăm nom nên đang gửi nuôi tại nhà ..." Tri phủ đáp.

 

Diêm Như Ngọc gật đầu: "Một đứa trẻ bốn tuổi tự nhiên khả năng giữ tiền.

 

Đã thì hãy thông báo cho quyến, bảo họ mau ch.óng tới đây một chuyến."

 

---

 

 

Loading...