Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 490: Tiềm năng là do ép mà ra

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:27:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời Diêm Như Ngọc dứt, Phó Định Vân cảm thấy như kim châm, bật dậy, đầu đập mạnh nóc xe tạo một tiếng động thật lớn.

 

"Không , vạn ...

 

tiểu sinh, tiểu sinh là sách...

 

, thể chuyện bại hoại phong tục như ..."

 

"Anh nghĩ xiên xẹo , Thư Cầm cô nương là đoàng hoàng, đến nha cho thôi.

 

xinh , thuận mắt, đến còn nữa là, còn chê?

 

Mắt mọc đỉnh đầu ?" Diêm Như Ngọc mỉm với Thư Cầm cô nương.

 

Trong lòng Thư Cầm cô nương cũng chút hoang mang.

 

Hôm nay bà chủ gọi cô , là chọn cho cô một nhà t.ử tế để hầu hạ, chỉ cần theo bầu bạn sách.

 

chọn cô là một nữ t.ử, đời chuyện vợ chọn hồng nhan tri kỷ cho chồng?

 

Mà hiện tại, cách hai đối xử với , hình như cô nghĩ sai , đây thể là vợ chồng?

 

Nữ t.ử thật phóng khoáng, còn vị tiểu sinh quá đỗi quy củ, chẳng giống cùng một đường.

 

Mặc dù Diêm Như Ngọc như , nhưng mặt Phó Định Vân vẫn đỏ bừng như con tôm luộc.

 

Sau khi trở về Tô trạch, chạy trối c.h.ế.t khỏi xe ngựa, chân nọ đá chân , ngã mấy mới chạy về tới sân viện sắp xếp cho .

 

Sách đưa tới, Hoa Lan Dung vốn về từ liền thanh toán nốt tiền còn .

 

Nhìn từng thùng sách, mắt Cát Nhị Lôi đỏ hoe.

 

"Con mụ phá gia chi t.ử!

 

Gần năm vạn lượng đấy!

 

Ra ngoài một chuyến mà mua mấy thứ đồ vô dụng về!" Gã nghiến răng trắc trắc, nhưng đến một để kêu ca cũng .

 

Tất cả em xung quanh cứ như thấy Diêm Như Ngọc tiêu tiền .

 

Cát Nhị Lôi thực sự Diêm Như Ngọc cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì.

 

Nghĩ năm đó khi bác Diêm đại đương gia, đám thuộc hạ cũng lời đến mức ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-490-tiem-nang-la-do-ep-ma-ra.html.]

 

Lại còn cái tên mọt sách nữa, chẳng qua chỉ mấy mặt chữ, mà dỗ ngon dỗ ngọt khiến Diêm Như Ngọc xoay quanh , mua sách cho, lo liệu tìm phụ nữ về!

 

Gã là con trai độc nhất của nhị đương gia, ít nhất cũng gọi một tiếng "thiếu gia" chứ?

 

Vậy mà cái thứ phế vật vai gánh nổi tay xách , sống sung sướng hơn cả vị thiếu gia , còn vương pháp nữa ?!

 

Đáng tiếc, kẻ phế vật trong mắt Cát Nhị Lôi lúc đang căng thẳng đến c.h.ế.t.

 

Từng thùng sách khuân hết phòng .

 

Thư Cầm cô nương sắp xếp ở ngay phòng bên cạnh.

 

"Công t.ử, cô nương trời tối, học thuộc xong một cuốn sách mới ngủ." Thư Cầm cũng quên nhắc nhở một câu.

 

Nhận tiền của thì tự nhiên việc cho .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Phó Định Vân gật đầu, một lát , bên ngoài hai em bước .

 

"Tiểu thư sinh, chủ t.ử chúng bảo , Thư Cầm cô nương phụ trách giám sát, em chúng phụ trách động thủ, đừng chê đau nhé!" Nói đoạn, họ lấy mấy cây kim thêu, cứ thế khoanh chân hai bên chân .

 

Đầu óc Phó Định Vân hiện lên hình ảnh những thứ đồ mà Diêm Như Ngọc đặt ở tiệm rèn...

 

Nuốt nước miếng một cái, run rẩy lấy một cuốn sách, trừng mắt chằm chằm.

 

Không phân tâm, nghĩ ngợi lung tung...

 

Những cuốn sách tuy dày, nhưng một ngày năm cuốn, nghĩa là một cuốn tới năm thuộc lòng...

 

Đây là ép "quá mục bất vong" mà!

 

Diêm Như Ngọc một khi tay, quả nhiên là nương tình chút nào.

 

Kim là châm thật lên .

 

Có điều đó cũng đặc biệt dặn dò, châm xong một chỗ đổi sang chỗ khác, tránh để châm thương tật gì.

 

Thư Cầm cô nương thấy trận thế đó, sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, căn bản dám lén lút nới lỏng.

 

tác dụng đúng là thật, trong lúc căng thẳng, tốc độ sách của Phó Định Vân tăng lên vùn vụt, để tránh châm, bao nhiêu tiềm năng đều ép bằng sạch.

 

---

 

 

Loading...