Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 495: Tự lĩnh phạt

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:27:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đại đương gia, chúng đều cẩn thận dè dặt thế ?

 

Nếu là ở địa bàn của , gặp loại tiểu nhân thế cứ trực tiếp c.h.é.m phăng là xong, việc gì bày vẽ diễn kịch thế cho mệt!?" Dạy dỗ xong Viên Sinh, Vạn Thiết Dũng mặt Diêm Như Ngọc, gương mặt già nua đầy vẻ ấm ức.

 

Thật sự thoải mái chút nào.

 

Đám trong thành cứ thích kiểu vòng vo tam quốc, như trong trại, mâu thuẫn thì cứ đ.á.n.h một trận, ai thắng thì đó!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Đừng đằng chân lân đằng đầu.

 

Những ngày qua ông dắt theo Cẩu Đản dạo lầu xanh chẳng vui vẻ ?

 

thì mất."

 

Đã lên chức ông nội mà chẳng chút đắn nào cả.

 

Vạn Thiết Dũng vẻ mặt biến sắc: "Lão t.ử dạo lầu xanh hồi nào?

 

dắt theo Cẩu Đản mà...

 

chỉ là mấy quán uống chén thôi..."

 

"Mũi ông hỏng ngửi thấy mùi phấn son nồng nặc ?" Diêm Như Ngọc trừng mắt ông, "Con trai còn quản xong, giờ còn dắt cháu nội chơi bời lêu lổng, giờ mặt lão t.ử mà vẫn còn dám thừa nhận?"

 

"..." Vạn Thiết Dũng há hốc mồm, chút chột .

 

" nhịn ông bao nhiêu ngày , cũng coi như giữ thể diện cho vị thủ lĩnh như ông.

 

lúc nãy ông còn dám to gan lừa gạt bản đương gia, nên phạt ?" Diêm Như Ngọc bồi thêm.

 

Lúc những việc cần Vạn Thiết Dũng cũng hòm hòm, là thời điểm thích hợp để nhắc nhở ông .

 

Bây giờ vẫn còn ở tỉnh thành, nếu đến Kinh Đô mà vẫn giữ cái đức tính thì thật sự còn mặt mũi nào nữa.

 

Hơn nữa, Cẩu Đản mới năm tuổi thôi!

 

Dắt đứa trẻ năm tuổi dạo lầu xanh uống rượu hoa, là sợ đứa nhỏ hỏng chắc?

 

"Phạt, phạt cái gì..." Vạn Thiết Dũng hậm hực, nhưng cũng ngoan ngoãn nhận tội.

 

"Năm mươi chép kinh văn." Diêm Như Ngọc lạnh lùng , đó bổ sung: "Cộng thêm năm mươi gậy."

 

"Chép kinh còn ăn gậy nữa ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-495-tu-linh-phat.html.]

Lão t.ử dù cũng là thủ lĩnh, đ.á.n.h gậy công khai thì ông bắt mặt mũi lão t.ử để ?" Vạn Thiết Dũng lập tức phản bác.

 

Trước đây ông sợ nhất là chép kinh, nhưng bây giờ...

 

chép mãi cũng thành quen, giờ ông quan tâm đến uy tín của hơn.

 

Nhất là khi trong trại ngày càng đông, em ai cũng kính trọng ông, phạt công khai thì mất mặt đến nhường nào?

 

"Nếu ông bằng lòng thì đợi về trại phạt?" Diêm Như Ngọc nhướng mày.

 

"Bằng lòng chứ, gì mà bằng lòng!" Vạn Thiết Dũng lập tức lật mặt nhanh như lật bánh tráng, "Có thể cho mấy em tránh ?

 

để con trai đ.á.n.h, đóng cửa trong phòng ai thấy, thế diện vẫn còn..."

 

"Được thôi, nếu Cát Nhị Lôi tay thì ông chịu một trăm gậy.

 

Ông tự giác một chút , nếu thấy đ.á.n.h đủ sức...

 

lúc đó sẽ để mấy em mỗi bồi thêm vài gậy, cho cái mặt ông còn chỗ nào mà giấu!" Diêm Như Ngọc sảng khoái đáp.

 

Lời , Vạn Thiết Dũng xìu xuống như gà cắt tiết, còn dáng vẻ oai phong lẫm liệt lúc đ.á.n.h Viên Sinh ban nãy?

 

Vừa về đến nhà, ông lập tức đóng cửa , bắt thằng con trai quý t.ử tay.

 

Cát Nhị Lôi nhất thời đờ .

 

Cha đầu óc vấn đề ?

 

Đang yên đang lành bắt thằng con đ.á.n.h cha?

 

Là chê thọ quá dài, mang tội bất hiếu để giảm thọ ?

 

Mặc dù cũng chẳng tin chuyện giảm thọ, thậm chí đôi khi chính cũng xách d.a.o c.h.é.m lão già , nhưng nghĩ là một chuyện, tự tay là chuyện khác!

 

Hay là cha phát hiện cái gì ?

 

"Cha...

 

cha đừng giận mà, cùng lắm thì mai con lén nữa là chứ gì?

 

Con cũng vì lo lắng thôi, sợ Đại đương gia tên Phó sinh lừa.

 

Đó là Đại đương gia của chúng cơ mà, tục ngữ đúng, phù sa chảy ruộng ngoài, cha nỡ trơ mắt cái thằng mặt trắng đó tán tỉnh em Ngọc, để em tốn tiền cho nó ?"

 

 

Loading...