Vừa Từ Cố xong, Trung Nghĩa Vương đột ngột ngẩng đầu lên, lao thẳng về phía đám hộ vệ, cướp lấy thanh kiếm trong tay họ định kề lên cổ tự sát.
Trình Nghiêu thấy cảnh đó thì hồn xiêu phách lạc.
Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, lao lên ôm c.h.ặ.t lấy ông .
Trời đất ơi!
Nếu Trung Nghĩa Vương mà c.h.ế.t thật thì cha sẽ gặp đại họa mất.
Đám hộ vệ thấy thế cũng lập tức ùa can ngăn.
“Ông mà c.h.ế.t thì Từ Cố tính ?
Vừa mới trở về ép c.h.ế.t cha ruột, còn đang trông cậy Thế T.ử cơ mà!” Trình Nghiêu thực sự phát hoảng.
Dẫu tức giận cho em, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để hiểu hậu quả.
Được nhiều vây quanh ngăn cản, Trung Nghĩa Vương cũng tỉnh táo vài phần.
Nhìn chằm chằm Từ Cố mặt, ông mới bàng hoàng nhận đây là một giấc mơ.
“Cố nhi, cha đưa con về nhà, chúng về nhà thôi!”
Trình Nghiêu thở phào một .
“Mẹ hòa ly với ông , vương phủ đó liệu còn chỗ cho ?” Lúc , Từ Cố còn là gã rừng ú ớ thành câu như nữa.
Trong thời gian ở trại, mỗi khi Diêm Vương dạy tập đều kèm theo những trận "đòn roi" uốn nắn, nên tiến bộ cực nhanh.
Thậm chí khi Diêm Vương Kinh Đô, đó vẫn quên giao bài tập cho Từ Cố.
Từ Cố vốn ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ, huống hồ thuở nhỏ từng là thần đồng nổi danh khắp Kinh Đô .
“Có, cha ...
thì nhất định sẽ !” Trung Nghĩa Vương khẳng định chắc nịch.
Trình Nghiêu suy nghĩ một lát liều mạng lên tiếng: “Vương gia, ngài đừng lừa em của .
Nhà ngài bây giờ một Vương Phi, hai trắc phi, thêm bảy tám bà thị , kể mười mấy hai mươi cô thông phòng...
Con trai thì hai , con gái mười thì cũng tám...”
Trung Nghĩa Vương bỗng khựng , đôi tay buông thõng xuống.
“Là bản vương nghĩ sai ...
Con...
con nên về Cực Dương .
Đó là đất phong của con, sẽ xin Hoàng thượng thương tình ban mảnh đất đó cho con.
Kinh Đô ...
con thể ở .”
“...” Trình Nghiêu câm nín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-555-ve-nha.html.]
“Tại ?” Từ Cố yên tại chỗ, hỏi một cách hết sức điềm tĩnh.
Cô em gái Như Ngọc từng dạy rằng, con khác với cầm thú là bởi con thất tình lục d.ụ.c, thấu tình đạt lý, vì yêu ghét cá nhân mà sát hại bừa bãi, vì cảm xúc nhất thời mà trở nên bạo ngược.
Anh đạo lý.
Nếu đạo lý thông suốt, sẽ g.i.ế.c; nếu thông, g.i.ế.c mới thể g.i.ế.c.
Trung Nghĩa Vương sững sờ, ông loạng choạng giơ tay hiệu cho lui ngoài.
Chỉ trong chốc lát, căn phòng chỉ còn ba .
“Những năm qua con sống thế nào?” Trung Nghĩa Vương xót xa hỏi.
“Ông , tại ?
Tại từ bỏ ?
Tại cưới vợ nạp ?
Trước đây ông như .” Từ Cố vẫn giữ vẻ trấn định.
Chuyện của nhiều năm về quên quá nửa, nhưng vẫn nhớ như in cảnh tượng gia đình ba hạnh phúc bên .
Trung Nghĩa Vương im lặng hồi lâu, mượn men, cuối cùng cũng chịu sự thật: “Tai họa của An Dương Công từ mà ?
Có tiết lộ cho , tất cả là do vị Hoàng đế hiện tại!
Ông nhắm trúng Chiếu Linh!
Tiên đế vốn luôn dè chừng các gia tộc công thần huân quý, mà danh tiếng của An Dương Công quá lẫy lừng.
Chiếu Linh là con gái ông , khiến Hoàng đế rung động...”
“Tiên đế lo sợ khi băng hà, Hoàng đế sẽ cướp vợ của thần t.ử, gây phẫn nộ trong dân chúng, lung lay giang sơn...”
“Vì , sai kẻ gian ngụy tạo bằng chứng An Dương Công mưu phản...
Đến cả Thanh Bình Trưởng Công Chúa cũng lừa, ép xuống tay với chính phu quân của .
Sau khi bình tĩnh , bà mới cho bí mật điều tra và rõ nguyên nhân, nhưng những bằng chứng đó thể lật ngược nữa.
Để bảo tính mạng cho con và Chiếu Linh, bà quỳ cầu xin Tiên đế tha cho hai con một con đường sống.”
“Ý của Trưởng công chúa là hai con đến đất phong để lánh nạn.”
“Bà cử hộ tống suốt dọc đường, vốn dĩ bình yên vô sự, ngờ khi đến địa phận Cực Dương thì vẫn xảy chuyện...”
Ánh mắt Trung Nghĩa Vương tràn đầy oán hận.
Ban đầu ông cũng tin rằng An Dương Công lòng mưu phản vì bằng chứng quá xác thực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chiếu Linh gả , dù nhà đẻ chuyện thì cũng nên liên lụy đến bà , mà Tiên đế nhất quyết chịu buông tha.
Phải nhờ Trưởng công chúa điều tra nhiều mới thấu tỏ tâm tư của Hoàng đế đối với Chiếu Linh, từ đó mới xâu chuỗi kết quả.
Chuyện vốn dĩ nhiều cũng lờ mờ đoán , nhưng Tiên đế tay quá nhanh, đến khi những khác cứu viện thì còn kịp nữa.
---