Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 57: Có bản lĩnh gì

Cập nhật lúc: 2026-01-12 00:06:06
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêm Như Ngọc chẳng quan tâm Lão Từ nghĩ gì, trong trại sớm phân công rõ ràng , kẻ mạnh tiền phong, kẻ yếu hậu cần.

 

lúc Lão Từ đang đầy oán niệm thì Diêm Như Ngọc gọi tất cả những tham gia tỉ võ tới.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Già trẻ lớn bé thành từng hàng, hai ông đại phu mới đến đầu thấy cảnh tượng hoành tráng thế , đầu rụt như chim cút.

 

"Đại đương gia gì phân phó ạ?" Lương Bá - vị "lão quản gia" đầu, ai nấy đều cung kính vô cùng.

 

Diêm Như Ngọc việc cho họ , điều đó chứng minh sự phát triển của sơn trại định hướng.

 

Nếu cứ mỗi ngày nhàn rỗi chẳng việc gì , đó mới thực sự đáng lo.

 

"Nho rừng mấy ngọn núi quanh đây đào gần hết ?" Diêm Như Ngọc đó, bên trải một tấm da hổ, vốn là chiến lợi phẩm từ thời lão đương gia còn sống săn . Giờ đây tiết trời chuyển lạnh, Lương Bá bèn sai lấy nó từ trong kho .

"Theo lời đại đương gia dặn, lão nô chỉ để ít cây con trong rừng, còn những cây trưởng thành hầu như đều dời về đây ." Lương Bá thành thật trả lời.

 

Lão hiểu đại đương gia định gì.

 

Dẫu nho rừng tuy ăn , vị cũng tệ, nhưng sức tranh nổi với chim muông.

 

Trái dại núi hễ chín là gần như ngay lập tức lũ chim thú ăn sạch, giờ đào về cũng chỉ những cành lá trơ trụi.

 

Diêm Như Ngọc gật đầu: "Hôm nay gọi đến đây là để phân chia nhiệm vụ.

 

Ai gì, tài cán gì thì cứ tiến lên phía cho ."

 

Lời dứt, đám đông bên bắt đầu xì xào bàn tán.

 

"Đại đương gia, những già cả như chúng thì gì cơ chứ?

 

Cùng lắm là giặt giũ quần áo, quanh quẩn mấy ngọn núi hoang gần đây hái ít rau dại mà thôi..."

 

"Lũ trẻ con thì càng khỏi bàn, đứa nào đứa nấy mũi dãi còn sạch..."

 

"Đám con gái chúng thì khâu vá, thêu thùa còn tạm ..."

 

Mọi hiểu ý của Diêm Như Ngọc nên ai nấy đều dè dặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-57-co-ban-linh-gi.html.]

Vạn Châu Nhi khó khăn lắm mới thả , rốt cuộc nhịn nổi, liền buông lời mỉa mai: "Đại đương gia định bắt chúng cũng tham gia tỉ thí võ nghệ đấy chứ?

 

đám đàn bà, già và trẻ con chúng đóng góp bằng cánh đàn ông, nhưng dù trại khó khăn đến mấy, cũng chẳng lý nào bắt phụ nữ cầm đại đao!"

 

Vạn Châu Nhi vốn định kìm chế tính khí một chút, vì cô cha nhốt nữa.

 

Thế nhưng mỗi khi thấy Diêm Như Ngọc, cô cảm thấy ngọn lửa nhỏ trong lòng cứ thế bùng lên hừng hực.

 

Diêm Như Ngọc chỉ đoạt lấy vị trí nhị đương gia của cha cô, mà còn năm bảy lượt đe dọa.

 

Giờ đây, cha cô sắp biến thành kẻ chạy vặt trung thành bên cạnh Diêm Như Ngọc mất !

 

"Vạn Châu Nhi, là cô hăng hái như , là cứ để cô xem bản lĩnh gì nào." Diêm Như Ngọc cũng giận, cứ thế thẳng mắt cô mà hỏi.

 

Thấy cô ngớ , khóe miệng Diêm Như Ngọc nhếch lên: "Đừng với là sống mười lăm năm nay, cô chẳng chút tài cán gì, chỉ mỗi cái mồm mép thôi nhé?"

 

Thấy đều đổ dồn ánh mắt về phía , mặt Vạn Châu Nhi đỏ bừng lên vì bí bách.

 

gì?

 

Múa đao múa kiếm cũng một chút, dù cha cô cũng là đàn ông dũng mãnh nhất cái trại .

 

chính cô cũng thừa hiểu, chút bản lĩnh mèo cào của ngay cả võ công kém nhất cũng đ.á.n.h .

 

Hơn nữa, động thủ với Diêm Như Ngọc, cô đá bay , giờ mà chắc chắn sẽ cho thối mũi.

 

xong, còn văn...

 

Chữ nghĩa thì cô , vì Diêm Như Ngọc từ nhỏ theo Thích Sư Gia học chữ, cô cam lòng thua kém nên cũng học ké một thời gian.

 

cô vốn chẳng hứng thú gì với mấy thứ đó, thành cũng chỉ sơ sơ, chữ còn hơn cả vệt giun bò đất.

 

Ngoài những thứ đó , cùng lắm là nữ công gia chánh.

 

cái đó đương nhiên cũng .

 

"Cha đây là nhị đương gia, việc gì học mấy thứ đó cơ chứ!" Vạn Châu Nhi cứng miệng cãi .

 

 

Loading...