Trung Nghĩa Vương hề cảm nhận sự căm hận trong ánh mắt của vợ, khi sắp xếp chăm sóc Lão Thái Thái xong, ông liền lập tức chuẩn xe ngựa cung.
Mà ở trong cung, Trình đại nhân đang quỳ kìa.
Tội dạy con nghiêm.
Sống lưng Trình đại nhân vẫn thẳng băng, mấy vị đại thần ngang qua cung đều hướng về phía ông chắp tay chào.
Nếu Trình Lão đại nhân còn tại vị, đứa con trai dù thế nào cũng quỳ ở đây vì loại chuyện .
Kể từ khi Trình Lão cáo lão hồi hương, địa vị của Trình gia quả thực ngày một xuống, dăm bữa nửa tháng khiển trách, khiến ngoài cũng thấy kinh hồn bạt vía.
Tất nhiên, dù khiển trách thế nào thì tiền đồ của Trình đại nhân vẫn rộng mở, hiện giờ mới hơn bốn mươi tuổi là đại viên tam phẩm, vài năm nữa còn thăng tiến, với công lao của ông, chỉ cần chuyện gì phạm thượng thì sớm muộn gì thành tựu cũng thấp hơn lão gia t.ử Trình gia.
Điểm đáng thương duy nhất của Trình gia chính là vị đại thiếu gia Trình Nghiêu .
Nhìn xem, nếu tại tên tiểu tiểu khốn kiếp đó thì lúc cha nó cũng chẳng đến nỗi xui xẻo thế .
Sau khi cung, Trung Nghĩa Vương cũng thấy Trình đại nhân, một bụng hỏa khí đang trút .
"Trình đại nhân, ông thật dạy con!" Trung Nghĩa Vương giận dữ .
Trình đại nhân liền ngẩng đầu lên, Trung Nghĩa Vương một cái: "Ồ, là Vương gia đấy , ngài quá khen ."
Hừ, con trai ông thì , trọng tình trọng nghĩa, còn xứng danh hơn cả cái danh Trung Nghĩa Vương của ngài đấy!
Mí mắt Trung Nghĩa Vương giật giật: "Ông đừng giả ngu với bản vương!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Con trai ông cùng với Tiểu Diêm Vương cấu kết với , thế mà dám xông Vương phủ của , định hành hung của bản vương!"
"Vương gia, ngài xem ngài gì kìa, con trai Trung Nghĩa Vương phủ là cùng Từ Cố, Từ Cố là con trai ngài mà?
Hắn quan hệ gì với Tiểu Diêm Vương?" Trình đại nhân giả vờ ngây ngô, đó tỏ vẻ hiểu vài phần: "Mạc phi Vương gia cung là để vạch rõ ranh giới với trưởng t.ử của ?
Vậy hèn gì ngài trách cứ khuyển t.ử vô lễ...
Ái chà, hạ quan xin Vương gia ở đây , đều tại khuyển t.ử vô tri, vốn là ý , tưởng Vương gia nhớ con tha thiết nên mới lặn lội đưa tới, nào ngờ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-570-vet-nho.html.]
"Ông câm miệng cho bản vương!" Trung Nghĩa Vương loạng choạng.
Nhìn về phía đại điện phía , ông bỗng thấy do dự.
Năm đó Hoàng thượng đăng cơ, Vương Phi của ông cung dự tiệc để cáo trạng, ông cũng từng quỳ ở đại điện đó.
Hoàng thượng hỏi ông hài lòng với chỉ ý của tiên hoàng .
Khoảnh khắc đó ông từng do dự.
Ông vốn cầu xin Tân hoàng cho phép Chiếu Linh chôn cất Từ gia, hưởng hương hỏa của Từ gia, nhưng khoảnh khắc đó như ma xui quỷ khiến, ông .
Có lẽ là vì nghĩ đến , lẽ là vì nghĩ đến sự trung thành nhiều năm của cha, nghĩ đến sự trỗi dậy gian khổ của tộc họ Từ...
Lo lắng vì một câu của mà cả đời lao khổ, cả đời trung thành của cha ông sẽ bôi lên một vết nhơ vĩnh viễn thể xóa nhòa...
Cuối cùng, ông thưa với Hoàng thượng rằng nhất thời hồ đồ.
Thậm chí còn thưa với Hoàng thượng rằng ông và Chiếu Linh hữu duyên vô phận, tự nhiên dám cưỡng cầu thêm, còn Chiếu Linh Quận chúa sắc nước hương trời, vốn dĩ hạng phàm phu tục t.ử như ông xứng đáng cưới , là ông hão huyền thiên tư...
Lúc bước khỏi đại điện đó, ông bàng hoàng còn là chính nữa.
Sau khi về nhà, ông liền dứt khoát xóa tên con trai Từ Cố khỏi gia phả.
Giờ đây, ông đại điện một nữa.
Lần ...
bước chân Trung Nghĩa Vương như nặng nghìn cân.
"Vương gia, Từ Cố là con ruột của ngài, tục ngữ câu hổ dữ ăn thịt con, ngài quyết ý đối đãi với con ruột thì chẳng ai bắt bẻ của ngài ." Trình đại nhân ở bên cạnh nhắc nhở một câu.
Hoàng thượng giận thì cũng chỉ là phát hỏa ném vài bản sớ, đập cái nghiên mực gì đó thôi, thậm chí phạt Trung Nghĩa Vương quỳ cũng còn tìm một cái cớ cơ mà.
---