Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 673: Đừng hòng thanh tĩnh

Cập nhật lúc: 2026-01-13 03:59:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêm Như Ngọc Phó Định Vân một cái, liền bồi thêm một câu: "Thực cũng nhờ đây Đại đương gia mua nhiều sách cho tiểu sinh học thuộc, tiểu sinh mới hiểu thêm đôi phần..."

 

Cái đất huyện Úy đó, căn bản chức tri huyện!

 

Nơi đó tuy rộng ngang một huyện nhưng dân cư thưa thớt, thực tế chỉ chức thôn trưởng...

 

Cả trăm năm chẳng nổi một cử nhân tiến sĩ, nên càng ít đến.

 

"Đã lúc ở mặt đám văn nhân thẳng ?" Diêm Như Ngọc chút khó hiểu.

 

"Tâm nguyện lớn nhất của tiểu sinh đây là đến một nơi hẻo lánh quan quèn, coi như đây cũng toại nguyện ý nguyện .

 

Nơi đó tuy khổ cực nhưng việc thì vẫn , ai mà chẳng ?

 

Tiểu sinh thấy thế cũng , ở cùng một dãy núi với Đại đương gia, xem như là duyên." Phó Định Vân .

 

Cùng một dãy núi, nhưng kẻ đầu núi cuối núi thì .

 

Dãy Khôn Hành rộng lớn như , bao quanh mấy tòa thành, thành nào mà chẳng dấu vết của núi Khôn Hành chạy qua?

 

"Duyên cái con khỉ, núi rộng thế , đừng hòng mà bám càng , bám cũng chẳng giúp ." Diêm Như Ngọc một cái là thấu ngay mưu đồ của thư sinh .

 

Phó Định Văn cứng mặt: "Tiểu sinh dám, tuyệt đối dám..."

 

Chưa dứt câu, Diêm Như Ngọc đột nhiên nhíu mày: "Anh em, lão thử bám đuôi kìa, chuẩn hàng !"

 

Phó Định Vân giật b.ắ.n .

 

Chuột?

 

Chuột ở !

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đám em của Vân Cảnh Hành vẫn đang mải , tiếng Diêm Như Ngọc thì giật tỉnh táo .

 

Linh cữu lúc vẫn còn lơ lửng, hạ huyệt.

 

Từng lập tức tuốt kiếm sẵn sàng chiến đấu.

 

"Không cần nhà họ Vân các tay , cứ lo tiễn biệt lão tướng quân cho chu .

 

Mấy con chuột nhắt để của bản tọa dọn dẹp là ." Diêm Như Ngọc lệnh, "Dàn trận!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-673-dung-hong-thanh-tinh.html.]

Bảo vệ linh cữu!"

 

Diêm Như Ngọc dứt lời, em thuộc hạ lập tức tư thế phòng thủ nghiêm ngặt.

 

Xung quanh, tên b.ắ.n tỉa đột kích tới tấp.

 

Đám em Diêm Như Ngọc huấn luyện một thời gian, dù trình độ còn kém xa ở Diêm Ma Trại, nhưng đối diện với cảnh vẫn thể ứng phó , hề hoảng loạn.

 

Hoảng loạn thì giải quyết gì?

 

Bất kể là yêu ma quỷ quái gì tới, cứ lao lên mà tẩn thôi.

 

Hoảng quá là c.h.ế.t t.h.ả.m đấy!

 

Kẻ hèn nhát chỉ nước đá lót đường cho kẻ khác, đó là lời Đại đương gia dạy.

 

Người bên ngoài cản tên, bên trong từ từ hạ linh cữu xuống, tránh kinh động đến lão tướng quân.

 

Họ lo kẻ quật quan tài, bởi lẽ vị lão Tướng Quân công lớn hơn tội, nếu lão hoàng đế thực sự , e rằng sẽ đòi phế đế ngay lập tức. Thế đạo loạn đến cũng vẫn những nguyên tắc nhất định, một vài giới hạn ai phép vượt qua. Nghĩa t.ử là nghĩa lớn, hiếu đạo đặt lên hàng đầu, đó là chân lý vĩnh hằng xưa nay từng đổi.

Chẳng mấy chốc, những mũi tên xé gió ngưng , vô bóng lao . Diêm Như Ngọc dẫn theo xông lên đón đ.á.n.h.

 

Máu thịt văng tung tóe.

 

Diêm Như Ngọc hề nảy sinh lòng trắc ẩn với những kẻ đến ám sát , lập trường khác biệt, c.h.ế.t thì là vong.

 

Đám tới ít, đều là cao thủ đại nội, mục tiêu chính là cô và Vân Cảnh Hành.

 

Chỉ tiếc là, ngay cả cửa ải của Diêm Như Ngọc, họ cũng vượt qua nổi.

 

Phía bên , Vân Cảnh Hành cùng của khi an trí quan tài xong xuôi cũng lập tức gia nhập vòng chiến.

 

Không lâu , quân địch mười phần ngã xuống bảy tám, còn hốt hoảng rút lui.

 

"Hoàng đế thật là thiếu kiên nhẫn, chúng mới khỏi thành bao lâu chứ?

 

Vậy mà cho đuổi theo ?" Vạn Châu Nhi mỉa mai.

 

Đang đêm hôm khuya khoắt, cũng may ánh trăng sáng tỏ mới rõ mặt , bằng đ.á.n.h cũng thật bất tiện!

 

"Đuổi g.i.ế.c lúc là hợp lý nhất, xa hơn nữa sẽ khó tay.

 

Tuy nhiên, chắc chắn lão hoàng đế sẽ ban mật chỉ ngay lập tức, những nơi chúng qua đừng mong yên ."

 

 

Loading...