Phía bức tường lửa tắt là đám truy binh đang hùng hổ kéo đến để "nhặt xác".
"Đến cái kế hèn hạ mà cũng nghĩ .
Anh em, lên cho , để một tên nào sống sót!" Ánh mắt Diêm Như Ngọc lạnh băng, cô lệnh cho thuộc hạ rút v.ũ k.h.í.
Cô ghét nhất là hạng hở một tí là phóng hỏa.
Cái ngọn núi của cô mà cứ hở là đốt một phát như thế thì chẳng xí lắm ?
Trồng cái cây dễ dàng gì.
Ngay cả t.h.ả.m cỏ đóa hoa cũng tốn bao công sức chăm bón, một mồi lửa thì sướng tay đấy, nhưng đợi chúng mọc thì chẳng đến bao giờ!
Dù đối phương ngờ đám Diêm Như Ngọc chẳng hề chật vật, nhưng bọn chúng vẫn lao lên điên cuồng.
Có điều...
Diêm Như Ngọc cảm nhận , đám quan binh, mà là thổ phỉ.
"Thuộc con đường nào?" Diêm Như Ngọc lạnh lùng hỏi.
"Tiểu Diêm Vương!
Ngươi quá hống hách !
Chúng đều là những kẻ kiếm ăn ở núi Khôn Hành, đáng lẽ giữ đúng quy tắc nước sông phạm nước giếng.
Ngươi thì , cướp đường núi của chúng , đ.á.n.h chiếm trại của chúng , khiến lão t.ử đây còn chỗ dung !
Hôm nay, nhất định để ngươi bỏ mạng tại đây!" Một kẻ cầm đầu trong nhóm mấy tên thủ lĩnh quát lớn.
Diêm Như Ngọc nhếch môi: "Hóa là hàng xóm !"
Số lượng phe ít, tầm bốn năm ngàn tên.
Không của cùng một trại, xem là bộ thổ phỉ từ vùng núi Khôn Hành dạt đây hết .
"Lão t.ử dùng bản lĩnh để chiếm địa bàn, giỏi thì các tự tay cướp từ lão t.ử ." Giọng Diêm Như Ngọc thản nhiên, " đây là địa giới Cức Dương, vị nào hạ lệnh cho các đến tìm lão t.ử gây phiền phức thế?"
Trưởng Công Chúa đang ở Cức Dương, theo lý mà , quan binh nơi nếu sự cho phép của bà thì tuyệt đối dám truy sát cô.
Chắc chắn kẻ sợ c.h.ế.t nào đó bí mật báo tin cho đám thổ phỉ , mượn đao g.i.ế.c đây.
Đám thổ phỉ trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-686-dua-mang-day.html.]
Diêm Như Ngọc khẩy một tiếng: "Nói cũng , quan viên tư thù với lão t.ử cũng chẳng nhiều, ở Cức Dương chỉ hai kẻ thôi.
Hoặc là Vương tri phủ, hoặc là Tống tri huyện..."
"Lão t.ử chặn đường thăng tiến của Vương tri phủ, từng cướp mất bát cơm vàng của Tống tri huyện..." Diêm Như Ngọc tiếp.
Cô quan sát thấy sắc mặt mấy tên thủ lĩnh biến đổi.
Trong lòng Diêm Như Ngọc hiểu rõ mười mươi.
E là cả hai tên đều phần.
Trong địa phận Cức Dương xuất hiện một đại tặc như cô, Vương tri phủ chắc chắn đừng hòng thăng quan.
Tống tri huyện cũng , đây dựa bang Phi Vân để vơ vét, giờ bang Phi Vân mất , của cô canh chừng ở Cức Dương, Tống tri huyện kiếm chác cũng khó.
Việc lén lút hợp tác với đám thổ phỉ mất chỗ ăn lưng Trưởng Công Chúa cũng gì lạ.
Thật nực .
Cô tuy trở thành đại thổ phỉ ở núi Khôn Hành, nhưng hiện giờ con đường núi đó thanh bình hơn nhiều.
Không ngôi làng nào cướp bóc vô cớ, thương lái qua đường trấn lột trắng trợn.
Tuy thu phí bảo kê nhưng giá rẻ hơn nhiều, còn cung cấp đủ loại dịch vụ.
Nói trắng , nơi đó định hơn xưa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thế mà những quan viên chỉ mong khôi phục cảnh hỗn loạn ngày cũ.
Ngồi ở vị trí đó, cái họ nghĩ là bách tính mà là con đường quan lộ của chính .
"Các vốn dĩ đường c.h.ế.t." Giọng u uẩn của Diêm Như Ngọc vang lên, "Thà dẫn em bỏ chạy chứ chịu quy thuận, chắc hẳn các gây ít chuyện ác ôn đúng ?"
Diêm Ma Trại thu nhận quy tắc rõ ràng.
Người đông, quy tắc khó tránh khỏi rò rỉ ngoài.
Những kẻ đủ tư cách xong đều hồn xiêu phách lạc, ngoài việc chạy trốn thì chẳng còn lựa chọn nào khác.
Gương mặt đám thủ lĩnh trở nên vặn vẹo, hung tợn.
"Bớt nhảm !
Đưa mạng đây!"