Tuy là buôn bán nhỏ nhưng tiền thu về mỗi ngày đáng kể.
Mười ngày , Tang chưởng quầy sai giao hàng mang sổ sách đến cho Diêm Như Ngọc.
Vận chuyển thịt lợn về về khá rắc rối, nên ngày khai trương thứ ba, Diêm Như Ngọc trực tiếp hộ tịch giả cho mấy cô nương đưa họ tiệm.
Dù mấy họ cũng việc ở bếp , ít khi ngoài, chỉ cần quá phô trương thì ngoài cũng chỉ coi họ là nha do Tang chưởng quầy mua về, sẽ nghĩ ngợi nhiều.
Còn bên phía Diêm Ma trại cũng một món thịt, nhưng phần lớn vẫn phụ trách các loại đồ ăn vặt từ đậu, ngoài còn vót tăm tre gửi sang.
Sổ sách hiển thị, mỗi ngày lượng thịt khô bán lẻ năm mươi cân, chà bông ít hơn một chút là hai mươi cân.
Xúc xích nướng giá rẻ mà vị ngon nên mỗi ngày bán tối thiểu năm trăm cây.
Hồng khô, khoai tây chiên và sáu loại đậu vị khác , mỗi loại mỗi ngày bán hơn ba mươi cân.
Tổng cộng thu nhập tám mươi lạng bạc.
Đó là bán lẻ.
Còn tính thêm đơn đặt hàng của các nhà quyền quý và các rạp hát.
Tuy hiện tại khách hàng lớn nhiều nhưng lượng bán mỗi ngày cũng kém gì bán lẻ.
Tính trung bình, một ngày thu về hơn hai trăm lạng, mà giá vốn thực tế chỉ chiếm một phần ba giá bán...
Thích Tự Thu tờ hóa đơn, chút kịp phản ứng.
Lợi nhuận thuần một ngày một trăm lạng...
Đây mới chỉ là khai trương thôi đấy!
"Có tính nhầm ?
Buôn bán nhỏ mà kiếm nhiều thế ?" Thích Tự Thu ngơ ngác hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Sư gia, đây đúng là buôn bán nhỏ, nhưng là hàng độc quyền.
Tuy nhiên thể phát triển nhanh như cũng nhờ gã ngốc nhà họ Trình đấy." Diêm Như Ngọc .
Nếu tin tức Trình gia đặt hàng truyền ngoài thì những nhà khác cũng chẳng chú ý đến mấy món đồ ăn vặt .
Cái gã "con trai ngốc nhà địa chủ" , cô thích đấy.
Phải chi thêm vài gã như thì mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-74-kiem-tien-roi.html.]
"Cứ thế thì trại sẽ dễ thở hơn nhiều." Thích Tự Thu chút mơ hồ, cứ tiếp đà thì liệu còn cần thổ phỉ nữa ?
"Sư gia đừng vội mừng sớm, nhân lực núi vẫn còn ít quá...
Ý của là, tiền chúng kiếm thời gian dùng việc quan trọng.
Những nơi cần tiêu tiền còn nhiều, đến lúc mát ăn bát vàng ." Diêm Như Ngọc .
Hiện tại lương thảo đủ ăn là , thứ cô cần hơn là nhân lực và vật lực.
"Đại đương gia còn sắp xếp gì nữa?" Thích Tự Thu thẳng , lúc dám coi Diêm Như Ngọc là một đứa trẻ nữa.
"Mấy vị đầu bếp nữ công lớn với trại .
Tuy phương thức là do dạy nhưng bỏ công sức là họ.
Về phần điểm cống hiến, hãy ghi công cho họ, đừng quên.
Ngoài , thời gian tới họ cứ ở núi.
Sư gia hãy bảo Tang chưởng quầy mua thêm về để họ dạy bảo.
Dù hộ tịch của mấy đó cũng vấn đề, thể cứ để họ trốn mãi ở hậu viện, an thích hợp."
"Đó là lẽ đương nhiên.
Giờ chúng tiền, mua một nha đầu núi cũng chỉ mất vài lạng bạc thôi." Thích Tự Thu thở dài.
"Lúc Tang chưởng quầy mua nha đầu thì sẵn tiện mua thêm một đưa lên núi, già trẻ trai gái giới hạn.
nhất là chọn lấy mấy tướng mạo ưa , nếu tìm vài kẻ nhan sắc 'họa quốc ương dân' thì càng !" Diêm Như Ngọc tiếp.
"..." Thích Tự Thu mí mắt giật giật: "Đại đương gia định gì?"
"Chuyện sư gia sẽ ." Diêm Như Ngọc vẫn tiết lộ: "Bảo Lão Chu và Tang chưởng quầy tích cóp thêm tiền, nếu rạp hát lớn nào phù hợp thì mua ."
"..." Mí mắt Thích Tự Thu giật liên hồi.
Đại đương gia thật sự kiếm tiền, nhưng đồng thời, khả năng tiêu tiền cũng chẳng dạng ...
Một rạp hát rẻ , còn đòi rạp lớn, e là tốn đến hai ba nghìn lạng bạc mất?
Còn kiếm nhiều tiền đến thế mà!