Diêm Như Ngọc cũng tức giận, dù Huyện Úy là hạng nơi gì cô đều rõ.
"Đại phu qua trị thương ." Diêm Như Ngọc nhàn nhạt một câu, sai tách đám phụ nữ .
Vài vị đại phu bước tới, nhưng chỉ một lát , hai trong họ lắc đầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Người nhà trì hoãn tình trạng của thương quá lâu, nên trong hơn hai mươi thương, bốn tắt thở.
Nhìn vết thương đó, nếu xử lý sớm hơn thì vẫn thể cứu mạng.
Còn em trại Diêm Ma thương Phó Định Vân giấu kỹ ở một nơi từ sớm.
Người đó chỉ sợ đám trong lúc giận dữ sẽ em thương thêm chồng chất.
Số dân chúng còn cũng thú dữ c.ắ.n đến tàn phế.
"Nhìn vết thương , hơn phân nửa là do hổ gây , còn đa phần là vết răng sói." Từ Cố , "Chỉ là chuyện thật lạ, thú dữ trong rừng hiếm khi cùng để hại ..."
Lẽ chúng lãnh thổ riêng, thậm chí thể đ.á.n.h vì cùng một con mồi mới đúng...
"Để một trăm trông coi đám nhà và thương , còn lên núi với xem ." Diêm Như Ngọc hạ lệnh.
Dù cũng xem xem lũ súc sinh rốt cuộc là phát điên cái gì.
Dặn dò xong, Diêm Như Ngọc liếc Phó Định Vân cũng đang định cùng: "Cậu ở đây ."
"Không , tiểu sinh giấu em ở một cửa hang, lâu như , họ thế nào." Phó Định Vân lập tức đáp, "Và tiểu sinh đề nghị nên để đại phu phối thêm một ít t.h.u.ố.c bột xua đuổi thú dữ mang theo, ngoài ...
dù là ban ngày nhưng mang theo đuốc vẫn hơn, dã thú đa phần đều sợ lửa."
"Ừm, lý." Diêm Như Ngọc đáp một tiếng.
Vị trạng nguyên lang hết những gì cô định .
"Đại đương gia đừng cưỡi ngựa, Đại Hắc là ngựa quý, nếu dã thú thương thì chẳng đáng tiếc ?" Phó Định Vân thêm.
Trình Nghiêu bên cạnh bĩu môi: "Đại Hắc là thần thú xuất thế!
Không sợ !"
" thế." Diêm Như Ngọc gật đầu.
Con ngựa cô nuôi, ngay cả hổ cũng chẳng bì kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-744-troi-sap-co-chong.html.]
Phó Định Vân liếc Trình Nghiêu, trực giác mách bảo đó rằng, vị thiếu gia giỏi vỗ m.ô.n.g ngựa.
"Trình công t.ử ngàn vàng, là cứ ở đây chờ ." Phó Định Vân mỉm , "Trình công là thầy của văn nhân thiên hạ, nếu công t.ử chuyện gì, tiểu sinh vạn c.h.ế.t cũng hết tội."
Những vết thương mặt Phó Định Vân sớm lành, chỉ còn một chút dấu vết mờ đến mức gần như thấy.
Nụ vì thế trông vô cùng vô hại.
"Bản thiếu gia mạnh hơn nhiều, đây võ công hẳn hoi, vả còn em của ở đây nữa!" Trình Nghiêu hừ một tiếng, quyết tâm xem hổ lớn cho bằng .
Anh em ở đây là một chuyện, chuyện thứ hai là...
Tiểu Diêm Vương đang mặt mà!
"Trời sập xuống thì đại đương gia cũng sẽ chống đỡ thôi." Trình Nghiêu nở nụ nịnh nọt.
Khóe miệng Phó Định Vân khẽ giật giật.
Không ngờ Trình công cao quý như , đứa cháu nội da mặt dày đến thế.
Yên đại đương gia gì thêm, Phó Định Vân đành bất lực ngậm miệng, chỉ thầm chú ý đến Trình Nghiêu nhiều hơn một chút, tránh để lát nữa thương.
Cháu nội của Trình công mà ...
Aiz.
Tâm trạng Phó Định Vân vô cùng phức tạp.
Lúc , tạm thời chấp nhặt với đám nhà nạn nhân , Trình Nghiêu chỉnh đốn quần áo, chẳng thèm để ý đến những dấu vết bẩn thỉu đó, vội vàng thắt dây lưng, chạy lạch bạch theo Diêm Như Ngọc.
Đại Hắc là thần mã, những con khác thì , nên chỉ một Diêm Như Ngọc cưỡi ngựa.
Đi thêm một lúc lâu nữa mới tới nơi.
Đầu tiên cô xem xét tình hình mấy em, khi xác định gì đáng ngại, Diêm Như Ngọc mới cưỡi ngựa quan sát xung quanh một lượt.
Cô chạm tay xuống đất, lấy chút đất đưa lên mũi ngửi ngửi.
"Tiểu Ngọc, ở đây hình như một loại...
mùi hương ngọt."
---