Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 749: Đại đương gia dạy bảo

Cập nhật lúc: 2026-01-13 13:25:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Diêm Như Ngọc còn bỏ tiền mua hai Tiểu Nha còn trẻ từ trong huyện về để bóp vai đ.ấ.m lưng cho , thuê thêm hai bà lão nấu cơm quét dọn, cùng năm sáu tên hộ viện trong sân như những cây gỗ mục.

 

Cả huyện Úy ai cũng , vị Đại đương gia thổ phỉ lòng rắn rết, bóc lột họ đến mức ngóc đầu lên nổi.

 

"Diêm Đại đương gia, huyện đường rộng thế , tiểu sinh một cũng ở hết, dọn dẹp một căn phòng ngủ là , còn những phòng khác..." Phó Định Vân thấy Diêm Như Ngọc định cho em bắt về việc, tim liền nhảy thót lên.

 

"Anh thì cái quái gì." Diêm Như Ngọc mắng một câu.

 

Hai Tiểu Nha mới đến run b.ắ.n , động tác bóp vai càng thêm phần cẩn trọng.

 

Vị Đại đương gia thổ phỉ ...

 

quả nhiên thật đáng sợ.

 

"Xin Đại đương gia chỉ điểm." Phó Định Vân khiêm nhường khom lưng thỉnh giáo.

 

Diêm Đại đương gia việc...

 

chắc chắn là nguyên do của đó.

 

"Huyện đường là gì?" Diêm Như Ngọc mở miệng hỏi thẳng.

 

"Huyện đường là nơi quản lý chính sự của huyện..."

 

"So với những quan đại thần triều đình, chỉ là một hạt vừng nhỏ bé.

 

Thế nhưng cả cái huyện dựa hết hạt vừng quan là .

 

Mấy cánh cửa của huyện đường , mỗi lối đều quy tắc riêng.

 

Anh là Trạng nguyên lang, chẳng lẽ rõ?

 

Nếu một nơi trọng yếu của một huyện mà rách nát như cái miếu hoang, thì phục chúng?"

 

"Đến cái mảnh đất cắm dùi của còn quản xong, còn trông mong đám bên ngoài lời ?" Diêm Như Ngọc nhạt một tiếng.

 

Nếu huyện đường đủ uy nghi, thì dân chúng trong huyện phần lớn sẽ nảy sinh lòng kính sợ đối với quan huyện.

 

Phó Định Vân thông minh, liền hiểu ngay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-749-dai-duong-gia-day-bao.html.]

Anh vội : "Đa tạ Đại đương gia nhắc nhở!

 

Là tiểu sinh ngu , cứ ngỡ chỉ cần lo cho bá tánh, gần gũi với dân là nhất, mà từng nghĩ tới việc đầu một huyện, uy tín là hàng đầu."

 

Không uy tín, lời lý đến cũng chẳng ai thèm .

 

Giống như hiện tại, Diêm Đại đương gia là đáng sợ nhất trong lòng dân huyện Úy, nên lời đó là lời vô thưởng vô phạt, họ cũng sẽ khắc cốt ghi tâm để khỏi phạm kiêng kỵ.

 

Diêm Như Ngọc liếc Trạng nguyên lang một cái, thấy ánh mắt sáng rực, vẻ mặt đầy phấn khích.

 

Hình như dạy hư lương thiện .

 

"Bản đương gia chỉ là tu sửa huyện đường cho đúng với dáng vẻ vốn của nó thôi, hiểu ?" Diêm Như Ngọc kìm thêm một câu.

 

Phó Định Vân gật đầu lia lịa.

 

Hiểu chứ, hiểu cho ?

 

Các huyện đường khác vốn đều như mà.

 

"Ý của Đại đương gia là nhắc nhở tiểu sinh việc cũng đừng quá tay, chớ thật sự biến thành một tên quan tham áp bức bá tánh." Phó Định Vân lập tức tiếp lời.

 

" là mọt sách." Diêm Như Ngọc khẽ.

 

Trình Nghiêu và Từ Cố bước thấy tiếng nhẹ như lông hồng của Diêm Như Ngọc, lòng ngứa ngáy khó chịu, lập tức lườm Phó Định Vân một cái sắc lẹm.

 

Lúc họ vắng mặt, cái tên mọt sách trò gì ?

 

Hai vội vàng chen tới, đẩy Phó Định Vân sang một bên với vẻ cảnh cáo.

 

Phó Định Vân giật : "Tiểu sinh bái kiến Hầu gia, Trình thiếu gia.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tiểu sinh đang ở đây lắng sự dạy bảo của Diêm Đại đương gia."

 

Nếu gọi như thế, Diêm Như Ngọc suýt chút nữa quên mất Từ Cố bây giờ là một vị Hầu gia hoàng đế lão nhi phong tước .

 

"Đã là lắng dạy bảo thì xa một chút, đừng áp sát như thế, mặt mày còn hớn hở, trông thật là phù phiếm." Từ Cố khẽ ho một tiếng, Diêm Như Ngọc: "Tiểu Ngọc, mang Thủy đại phu tới cho em đây, còn tiện tay lấy thêm cả bánh bách quả mà em thích nhất ở trong trại nữa."

 

---

 

 

Loading...