Vạn Châu Nhi mở miệng, Diêm Như Ngọc liền sững , trố mắt cô nàng như thấy ma.
Đừng là cô, ngay cả những xung quanh cũng ngừng tay, ngơ ngác Vạn Châu Nhi.
"Anh quên chuyện cô treo ở cổng trại cả đêm !?
Sao thể về phía cô chứ!?" Vạn Châu Nhi tức đến đỏ cả mắt, "Tất cả các đều bênh vực cô .
Đại đương gia cái nỗi gì, nếu cô con gái của lão đương gia thì lên cái ghế đó?"
"..." Diêm Như Ngọc l.i.ế.m môi, tiến gần xoa đầu Vạn Châu Nhi: "Đâu phát sốt nhỉ?"
Nói xong, cô b.úng trán cô nàng một cái: "Vạn Châu Nhi, não em ch.ó tha ?"
Vạn Châu Nhi liền nhảy dựng lên, giơ tay định giật tóc Diêm Như Ngọc.
Cái bộ dạng nanh nọc đó ngay lập tức Diêm Như Ngọc nhớ lúc cô mới xuyên tới đây.
Khi đó, con bé chính là kẻ thù một, ngày ngày chỉ chực kéo cô xuống khỏi vị trí đại đương gia.
Chưa kịp chạm sợi tóc nào của Diêm Như Ngọc, Vạn Châu Nhi cô túm lấy cổ áo, ấn thẳng xuống ghế.
"Diêm Như Ngọc, cô buông !
Làm đại đương gia thì oai lắm chắc?!" Vạn Châu Nhi quát.
Diêm Như Ngọc lườm cô nàng một cái sang hỏi Chung Hàn: "Chuyện là thế nào?
Ngã hỏng não ?"
"Không ngã, chỉ là gặp công t.ử họ Võ một , chuyện với một lát ngay mắt thôi..." Chung Hàn dở dở , " thử , cô vẫn nhớ là chồng , tại gả cho , chuyện của đại đương gia cô cũng nhớ, nhưng thứ cứ hỗn loạn cả lên.
Thêm nữa...
giờ trong đầu cô chỉ tên công t.ử họ Võ thôi..."
"Trúng bùa yêu ?" Diêm Như Ngọc nhướn mày.
"Cũng đến mức quá quắt thế, chỉ là cô cứ khăng khăng đòi nhạc phụ đại nhân nhận tên nhóc họ Võ con nuôi..." Chung Hàn thở dài bất lực.
Diêm Như Ngọc mím môi, hỏi: "Không trúng độc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/son-trai-dien-vien-lao-dai-thu-phong/chuong-785-do-khong-biet-xau-ho.html.]
Trên con bé mùi rượu, uống nhiều quá ?"
"Đều ." Chung Hàn lắc đầu.
"Thế thì kỳ lạ thật đấy." Diêm Như Ngọc nở nụ khoái chí, "Cái bộ dạng như con hổ nhỏ của con bé, lâu lắm mới thấy , trông cũng đáng yêu phết!"
"Đại đương gia..."
"Cậu cuống cái gì, trúng độc thì cứ để con bé chơi với một lát." Diêm Như Ngọc tiếp.
Cô cần trí nhớ của con bé thực sự hỗn loạn đến mức nào.
Chung Hàn ấm ức lùi xuống, nhưng nghĩ nghĩ , quyết định sẽ tự gặp tên công t.ử họ Võ một nữa.
Sau khi Chung Hàn khỏi, Vạn Châu Nhi trông chẳng khác nào một con gà chọi, luôn trong tư thế sẵn sàng tấn công.
Diêm Như Ngọc cảm thấy mùi rượu cô nàng chút quen thuộc, hình như ngửi thấy ở đó .
Cô ghé sát đ.á.n.h thật kỹ.
Thấy cô áp sát, mặt Vạn Châu Nhi đỏ bừng: "Cô cái gì thế?!
Diêm Như Ngọc, cô thật hổ!"
" đàn ông mà sợ." Diêm Như Ngọc hừ một tiếng, "Em còn dám ăn xằng bậy nữa, tin trói em lên cho muỗi đốt nữa?"
"..." Vạn Châu Nhi bĩu môi đầy ấm ức.
"Ấm ức cái gì?
khổ cực nuôi em ngoan ngoãn một chút, em giỏi lắm, chuyện với một lát là lòi đuôi cáo ngay, quên sạch cả ơn nghĩa của !" Diêm Như Ngọc vẻ mặt buồn bực, sai bê một xấp giấy tuyên đây: "Tự dùng cái não của mà nghĩ , nghĩ xem từ lúc đại đương gia đến giờ những gì."
Vạn Châu Nhi xong, tức đến mức cầm ngay nghiên mực mặt đập đầu Diêm Như Ngọc.
khi nảy ý nghĩ đó, cô bỗng cảm thấy gì đó đúng.
Chẳng hiểu , rõ ràng trong lòng lời, nhưng tay cô vẫn cầm b.út lên, ngẩn tờ giấy, đầy vẻ do dự.
---
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.